Tùy bút Trần Mạnh Hảo: Tôi tự hào là một người nông dân cầm bút

Bạn đang xem: Chủ biên Trần Mạnh Hảo: Tôi tự hào là người nông dân cầm bút tại imperialhotelschool.edu.vn

Tôi là dòng máu phù sa của sông Hồng, sông Đáy, là hơi thở cỏ thơm của quê hương yêu dấu.

Từ năm bảy tuổi, tôi đã biết cưỡi trâu cùng cha mẹ ra đồng. Nghề nông là nghề mà ông bà ta đã truyền lại từ ngàn đời nay, bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Tôi tự hào vì ông cha ta đã truyền lại nghề nông, nghề nuôi sống dân tộc Việt Nam suốt bốn nghìn năm lịch sử.

Khi sinh ra, tôi đã được hít thở bầu không khí thơm mùi lúa khoai của đồng bằng Bắc Bộ. Và mùi phù sa trong sương phả vào phổi tôi như đang ở sông Hồng, đồng quai ngọt ngào và tinh khiết.

Năm tôi bảy tuổi, cha dạy tôi bơi và bơi qua sông ở làng Bình Hải, một chi lưu nhỏ của sông Đáy, chắt của sông mẹ Hồng Hà. Lên tám tuổi, tôi tập cưỡi trâu đi học, học đánh vần, tập viết trên lưng trâu. Mười một tuổi đã biết chăn trâu mượn truyện đọc. Tiểu thuyết Trung Quốc như “Hán Chu tranh hùng”, “Tam Quốc Chí”, “Thủy Hồ”, “Hồng Lâu Mộng”… Tôi đều ngồi trên lưng trâu mà đọc!

Những năm tháng học phổ thông nội trú xa nhà, xa lưng trâu, xa những cánh đồng thân yêu, hoà mồ hôi với bùn làm ra lúa ra khoai, tôi nhớ quê da diết. Đến nỗi khi vào bộ đội, vào rừng tắm suối, suốt ba năm mùi da trâu, mùi mồ hôi trâu vẫn bám vào đùi chàng trai 18 tuổi, tôi đã…

Cha mẹ tôi ăn hạt lúa, củ khoai, ăn tôm cá sông suối, tích tụ linh khí của đất trời mà sinh ra tôi, truyền cho tôi tình yêu đồng ruộng. Tôi là dòng máu phù sa của sông Hồng, sông Đáy, là hơi thở cỏ thơm của quê hương yêu dấu.

Xem thêm bài viết hay:  Đố kỵ là gì? Tại sao đố kỵ là cảm xúc tiêu cực

Ấy vậy mà cũng có những đứa con nhà nông láu cá, cái miệng nhiễm “chất đô thị” giả tạo, như trong thơ Chế Lan Viên đã từng viết “Khi lưỡi ta không còn vị đắng phố thị”, đã nhiều lần mắng mỏ tôi. vì là nông dân. Mọi người. ! Không, họ đang tôn vinh tôi, vì tôi đến từ nông thôn, với lúa với khoai, với rơm, với quang cảnh của cánh đồng…

Tôi vinh dự được mang hồn quê, hồn phù sa, hồn châu chấu vào thơ, vào lời. Than ôi, ngay cả những bông sen mọc lên từ bùn. Hạt gạo, củ khoai sinh ra từ trong bùn, sinh ra dân tộc Việt Nam, sinh ra Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, sinh ra ca dao, sinh ra nền văn minh lúa nước sông Hồng…

Hãy chứng minh cho em thấy, các anh hùng dân tộc từ các vua Hùng, từ Bà Trưng, ​​Bà Triệu, từ các vua Ngô, Đinh, tiền Lê, Lý, Trần, hậu Lê, Nguyễn… đều sinh ra ở kinh thành. . đô thị? Tất cả các triều đại Việt Nam, các danh nhân văn hóa Việt Nam đều sinh ra từ làng quê nông thôn, từ những chiếc võng tre kẽo kẹt từ ngàn đời nay.

Có làng, chỉ có nước. Tiếng khóc của làng, vang vọng ngàn đời, hai tiếng của tiểu nông: chia thành ngàn làng nhỏ, rào lũy tre đánh giặc. Nước còn cho từng làng nhỏ không mất. Nhờ ý thức tiểu nông sống chết giữ từng xóm làng, không để lọt vào tay giặc mà bốn ngàn năm tích tụ các thành lớn nhỏ mới có một làng Đại Việt hùng mạnh.

Xem thêm bài viết hay:  Chủ nghĩa hư vô là gì? Thuật ngữ quan trọng trong pháp luật

Xin tri ân những anh hùng tiểu nông, tri ân những miền quê đã thề quyết tử bảo vệ non sông của hàng triệu anh hùng nông dân áo vải, những người đã hy sinh tính mạng cho quê hương từ ngàn đời nay.

Tôi ghét những thằng có gốc gác cũng là nông dân như mình, có khi gọi người khác là “tiểu nông”, “tiểu xăng”… Đọc thơ Nguyễn Bính mà thấy thương quê: “Hôm qua anh từ quê về”. tỉnh / Quê hương gió cuốn đi ít nhiều.

Ở nước ta, trước khi Pháp xâm lược, dựng lên các đô thị kiểu phương Tây, Thăng Long, Huế hay Sài Gòn chỉ là những làng lớn. Làng là quê hương của người Việt Nam, tiểu nông là tổ tiên của nghề nông hàng ngàn năm để nuôi sống cả dân tộc.

Là người Việt Nam, ai cũng có tổ tiên ở làng. Sống đến trăm tuổi, ai cũng muốn được an nghỉ bên cha mẹ, ông bà, nơi vĩnh hằng thanh thản. Xin đừng biến nông thôn thành đô thị. Ở các nước Âu Mỹ, người ta ngại lên thành phố ở để dễ làm ăn, nhưng những người khá giả sống ở nông thôn không chỉ tiết kiệm để về hưu mà còn được hưởng lợi vào ngày thứ bảy và chủ nhật. Sống trên cánh đồng và vườn cây ăn quả là một điều may mắn trong cuộc sống.

Làng quê Việt Nam ngày nay đã đổi thay nhiều quá, không còn bờ tre ôm lấy làng quê ọp ẹp ngày xưa. Hơn trăm năm trước, nhà thơ Tú Xương buồn vì làng đang trở thành phố.

Xem thêm bài viết hay:  Ngành nông nghiệp đặt mục tiêu kim ngạch xuất khẩu 55 tỷ USD năm 2023

Tự hào là người nông dân cầm bút. Tuổi thơ tôi ở đâu, tâm hồn tôi ở đó. Ôi đất nước ơi đừng xóa hồn tôi, ruộng vườn là dòng sông phù sa ôm ấp làng quê ru đàn cò ngủ bằng lời ru xưa của mẹ. Từ lâu tâm hồn Việt Nam là tâm hồn quê hương, được cha ông ta gửi gắm qua ca dao, thơ văn, thơ văn của Nguyễn Du, Nguyễn Bính… Hồn tôi mãi là hồn quê, mãi theo cha. đến những ngọn núi. những cánh đồng để học cách trồng lúa và nuôi sống mọi người. Cuộc đua này là vĩnh cửu.

Nhớ ghi nguồn bài viết này: Bài bình luận Trần Mạnh Hảo: Tôi tự hào là người nông dân cầm bút website imperialhotelschool.edu.vn

Chuyên mục: Phong Thủy

Đặt mua đồ cúng tất niên cuối năm 2022 tại đây: Cungtatnien.com

#Tùy #bút #Trần #Mạnh #Hào #Tôi #tựkiện #là #một #nhànông #nông #cầm bút

Bạn thấy bài viết Tùy bút Trần Mạnh Hảo: Tôi tự hào là một người nông dân cầm bút có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Tùy bút Trần Mạnh Hảo: Tôi tự hào là một người nông dân cầm bút bên dưới để Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Nhớ để nguồn: Tùy bút Trần Mạnh Hảo: Tôi tự hào là một người nông dân cầm bút của website imperialhotelschool.edu.vn

Chuyên mục: Phong thủy

Viết một bình luận