Tuổi già, niềm vui, nỗi buồn

Bạn đang xem: Tuổi già, niềm vui, nỗi buồn tại imperialhotelschool.edu.vn

Tết Canh Dần 2022, mẹ tôi sẽ 99 tuổi. Bà đã ở ngưỡng cửa “xưa nay hiếm” 3 thập kỷ rồi mà sức khỏe vẫn cường tráng. Vẫn tự đi lại được nhưng không cần xe lăn hay trợ giúp, mẹ tôi chủ động và riêng tư trong sinh hoạt hàng ngày. Thính giác và thị giác thực sự giống như của một người đàn ông ở tuổi sáu mươi. Ở chung cư cao tầng chắc chắn mẹ tôi sẽ bị gò bó, nghe đài, xem tivi, đọc báo. Đủ cả, nhật ký Nhân dân, Quân đội, Lao động, Công an, Thanh niên, Tiền phong, Tuổi trẻ… Nên sự việc thế nào, mẹ tôi biết khá rõ, ít ra là hơn tôi. Tối hôm sau, mẹ tôi kể cho cả nhà nghe những tin tức trong tuần thu được qua các tạp chí nhà nước và cả những tin đồn từ những người hàng xóm. Đó là một trong những niềm vui nho nhỏ và niềm an ủi ít ỏi trong tuổi già của mẹ tôi.

Nhưng đó là trước đây, vài năm gần đây đã khác. Dù vẫn chăm chỉ xem tin tức nhưng mẹ tôi đã hoàn toàn không còn những buổi tối vui vẻ bên con cháu. Lựa lời hỏi cô ấy nguyên nhân, cô ấy bảo mấy ngày nay cô ấy có nhiều tin buồn quá, không muốn nói cho em biết để anh không vui. Nhất là bây giờ các cháu, chắt của mẹ đều đã ở tuổi thiếu niên, đôi mươi thì càng phải tránh để con cháu mình nghe, biết những hiện tượng tiêu cực ngoài đời. Chuyện xảy ra đã lâu nhưng mẹ tôi vẫn nói “hiện tượng tiêu cực”, một cụm từ ngày xưa chúng ta hay dùng, nhất là khi viết báo, để giảm bớt mức độ nghiêm trọng của những vấn đề này. Cái ác đang trỗi dậy, lan rộng trong mọi mặt của cuộc sống. Và như để trấn an tôi, khi nói đến người “tiêu cực” và người “tiêu cực”, mẹ tôi nói thêm: Họ chỉ là thiểu số, chỉ là con sâu làm rầu nồi canh.

Có thể đúng trong hoàn cảnh chung của cuộc sống hiện đại, tiêu cực chỉ là một hiện tượng, không đáng kể so với tích cực, nhưng cũng có một thực tế là dù luôn là thiểu số nhưng thiểu số đó không đáng. Con số đó không hề suy giảm theo thời gian mà ngược lại, năm nay tăng hơn năm trước, năm trước hơn năm trước, năm nay hơn các năm trước.

Xem thêm bài viết hay:  Lẳng lơ là gì? Mẫu con gái khiến đàn ông e ngại

Không tận mắt chứng kiến ​​nhưng mẹ vẫn cảm nhận rất rõ thực tế đáng buồn đó đang hàng ngày hiện lên trên màn hình, giấy trắng mực đen trên các tạp chí. Nhưng với người già, cuộc đời không dễ quên, không phù du như người trẻ. Trong tâm thức của người già, những tin tức về những tệ nạn trong đời sống xã hội của thế hệ hậu sinh luôn được tích tụ, đè nặng và dày vò.

Mẹ tôi năm nay đã 99 tuổi, đi dạy học đã bốn mươi năm rồi mới nghỉ hưu nên những năm gần đây, nhất là khi công cuộc phòng chống tham nhũng tăng nhanh, mẹ thường có tâm trạng buồn bã vì phải xem đài. trên đài phát thanh. Báo danh tính và thậm chí ảnh của những người cô từng quen giờ đã trở thành “sâu bọ”. Một số là đồng nghiệp tương lai của cô, một số là sinh viên, một số là con cháu của những người bạn đã khuất từ ​​lâu. Đủ cỡ, đủ hạng, đủ loại củi khô, củi tươi, cành non mập mạp. Đủ loại tội phạm, đủ loại vụ án, vụ án nhỏ, vụ án lớn, thậm chí cả vụ án lớn. Việt Á chẳng hạn, hay chuyến bay cứu hộ, mẹ tôi cũng gặp người quen. Thấy mẹ đau khổ vì điều đó, tôi muốn khuyên mẹ hãy bỏ qua tin tức hàng ngày, nghe ít đọc ít đi, chứ làm sao tôi có thể bịt tai mắt mình mà thụ động bênh vực như vậy. Giống như trước khi không khí bị ô nhiễm, bạn không nên nín thở sao!?

Làm mẹ đau nhất là những tin tức về những bê bối, bê bối trong ngành giáo dục. Mẹ tôi chỉ nói đó là những điều “nổi tiếng”, nhưng đó là những điều nổi tiếng mà trong bốn mươi năm làm giáo viên của mẹ, mẹ chưa từng nghe, chưa từng thấy, chưa từng biết. Có những trường hợp, theo bà, cả đời chỉ gặp một lần. Gian lận bằng cấp, gian lận thi cử quy mô lớn, bạo lực học đường, phụ huynh đánh thầy, học sinh đánh thầy…, không biết những chuyện như vậy có còn xảy ra ở thời đại chúng ta hay không. Lúc khác thì không, nhưng trong thời gian mẹ dạy học thì tuyệt đối không. Mẹ tôi đã xác nhận điều đó.

Xem thêm bài viết hay:  Mâm cúng Tết Nguyên tiêu 2022 gồm những gì? Lưu ý gì?

Dạy học từ năm 1946, từ buổi đầu của nền giáo dục Dân chủ – Cộng hòa, trải qua hai cuộc kháng chiến đến khi bắt đầu Đổi mới, mẹ tôi có đủ thời gian và kinh nghiệm để khẳng định như vậy. Bà cũng thường so sánh những đỉnh cao về đạo đức và trí tuệ của các nhà lãnh đạo cùng thời với bà cho đến ngày nay. Nó vừa là bầu trời, vừa là vực thẳm.

Mặc dù mẹ tôi nói rằng những bê bối trong ngành giáo dục hiện nay chỉ là hiện tượng tiêu cực nhất thời, nhưng cũng có lúc mẹ tôi nói rằng những tiêu cực đó giống như việc phá rừng trong văn hóa, giáo dục rồi sẽ bị phá. đến cõi vĩnh hằng. Còn mẹ tôi không thể hiểu nổi tại sao lại có tình trạng điêu đứng như vậy. Tại sao vấn đề này, tại sao vấn đề này?

Gần cuối năm, mẹ tôi được nhận huy hiệu 60 năm Đảng viên. Tất nhiên đó là một vinh dự và niềm vui lớn cho mẹ tôi. Nhưng cùng lúc đó, mẹ tôi đọc được trên báo một điều khiến bà buồn. Vì cô ấy không nói với tôi nên tôi không biết nó là gì, cho đến khi cô ấy đưa cho tôi tờ báo. Đó là vụ “thầy giáo đánh gãy tay nữ giáo viên ngay trước mặt hàng chục học sinh Trường THPT Hai Bà Trưng, ​​TP Huế gây phẫn nộ…” Chuyện thầy đánh gãy tay, xô đẩy, cưỡng bức, em đã nghe. về chuyện này và tất nhiên là khá tức giận vì dù sao nó cũng không phải là chuyện bình thường ở huyện nhưng nghe về nó cũng nhanh chóng quên đi. Ở Huế buồn quá.

Mẹ tôi nói chuyện với tôi đến khuya hôm đó. Nhưng hầu như không nhắc đến những tin tức tôi đọc được trên báo, cả đêm mẹ tôi chỉ kể cho tôi nghe những kỷ niệm của bà về trường Đồng Khánh Huế, ngôi trường nội trú mà bà đã học từ tiểu học đến lớp bốn. , Kiểm tra. Ra trường, 1945. Chuyện về ngôi trường thời Pháp thuộc (nay là trường Hai Bà Trưng) mẹ tôi vẫn thường kể, nhưng chưa bao giờ lòng khắc khoải và nhớ mong như buổi tối hôm ấy. Tất cả đều đẹp đẽ, trong sáng, là những kỉ niệm đẹp trong đời học sinh, bạn học, thầy cô (kể cả thầy Pháp) nhưng giọng mẹ đầy lo lắng, buồn tủi. . Mãi đến khi hai mẹ con ngừng nói chuyện, mẹ mới nói được vài câu về thời nay, sự việc vừa xảy ra ở trường Hai Bà Trưng, ​​mẹ hỏi tôi có hiểu vì sao mọi chuyện lại như vậy không.

Xem thêm bài viết hay:  Bài 1: Dự án đầu tư công, thiếu hàng triệu m3 đất san lấp

Tại sao nó phải nhàm chán tương tự? Tôi biết trả lời câu hỏi của mẹ như thế nào. Nhưng hình như đó không phải là câu hỏi mà là lời khiển trách, quở trách của người mẹ. Cho dù tôi chẳng là gì cả, tôi không phải là người gây ra sự việc cụ thể đó, tôi không phải lưu manh, tôi không tham ô tham ô, không ăn cắp công quỹ, không ăn cắp của dân, không trộm cắp, chặt cây, phá phách. rừng trong giáo dục và văn hóa.

Đêm đó là lần cuối cùng mẹ tôi nói chuyện với tôi lâu như vậy. Một tuần sau mẹ tôi qua đời. Không ốm đau, không cảm cúm, mẹ lặng lẽ bỏ cuộc.

Ghi nguồn bài viết này: Tuổi già, niềm vui, nỗi buồn của website imperialhotelschool.edu.vn

Chuyên mục: Phong Thủy

Đặt mua đồ cúng tất niên cuối năm 2022 tại đây: Cungtatnien.com

#Tuổi #già #vui #buồn #buồn

Bạn thấy bài viết Tuổi già, niềm vui, nỗi buồn có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Tuổi già, niềm vui, nỗi buồn bên dưới để Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Nhớ để nguồn: Tuổi già, niềm vui, nỗi buồn của website imperialhotelschool.edu.vn

Chuyên mục: Phong thủy

Viết một bình luận