Soạn bài Kể chuyện đã nghe, đã đọc – Tuần 8

Bạn đang xem: Soạn Bài Kể Chuyện Em Đã Nghe, Đã Đọc – Tuần 8 Trong imperialhotelschool.edu.vn

Trong nội dung bài học Kể chuyện nghe kể – Tuần 8 trang 80 SGK Tiếng Việt 4 tập 1 hôm nay, chúng tôi sẽ hướng dẫn các em tìm ý và hoàn thành bài văn kể lại một câu chuyện đã nghe. , đọc về những giấc mơ đẹp hay những giấc mơ phi lý.

Mục lục bài viết:
1. Hợp phần số 1
2. Hợp phần số 2

Viết Đoạn Văn Kể Chuyện Đã Nghe – Đã Đọc – Tuần 8, tập 1

Câu 1 (trang 80 SGK Tiếng Việt 4): Kể cho tôi một câu chuyện mà bạn đã nghe hoặc đọc về những giấc mơ đẹp hay những giấc mơ phi lý.

Câu trả lời:
Để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện về giấc mơ của một cô bé mà mẹ tôi đã kể cho tôi nghe vào tối thứ bảy tuần trước.
Chuyện xảy ra cách đây 5, 6 năm ở thôn Đoài thuộc vùng trung du tỉnh Phú Thọ. Bé Hoa mồ côi mẹ từ năm 3 tuổi, phải ở với bà ngoại. Bố tôi là một người lính đang làm nhiệm vụ ở đảo Trường Sa xa xôi.
Năm đó, Hoa học lớp 4 thì bà của Hoa sau một trận ốm nặng đã mở mắt hoàn toàn. Gia đình Hòa rơi vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Mọi công việc nhà dường như đổ dồn lên đôi vai gầy của Hoa. Dù vất vả nhưng Hoa chưa bao giờ làm mẹ buồn. Hàng tháng, bố đều gửi thư và tiền về nhà để động viên anh. Thấy bà nội phải lần mò ra ngoài giúp Hoa một số việc nhà, Hoa cảm động.
Hoa thường tâm sự với bạn bè, sau này lớn lên Hoa sẽ theo nghề y, học giỏi, trở thành một thầy lang giỏi để chữa bệnh cho đôi mắt của mình. Chính ước mơ đó đã thôi thúc Hoa vượt qua mọi khó khăn, gian khổ của cuộc sống, lao vào học tập để trở thành học sinh giỏi được thầy cô yêu mến.

Đọc tiếp để học tốt Tiếng Việt lớp 4

Soạn bài Đôi giày ba ta màu xanh, Tập đọc
Soạn bài Tập làm văn: Kể chuyện, tiết 1 tuần 8

Soạn bài Kể chuyện em đã nghe, đã đọc – Tuần 8 tiết 2

Chủ đề: Kể cho tôi một câu chuyện mà bạn đã nghe hoặc đọc về những giấc mơ đẹp hay những giấc mơ phi lý.

giải thích cụ thể

Cô bé bán diêm (Trích truyện Andersen)
(Đêm giao thừa, trời lạnh. Cô bé bán diêm nghèo, mồ côi, đầu trần, chân đất, đói lả, dò dẫm trong bóng tối. Cả ngày chưa bán được que diêm nào…)
Cửa sổ nhà nào cũng sáng đèn, đường phố nồng nặc mùi ngỗng quay. Đó không phải là đêm giao thừa! Tôi nhớ lại ngày xưa, khi bà tôi còn sống, tôi cũng đã đón giao thừa ở nhà. Nhưng Thần chết đã đến bắt bà nội tôi, cơ nghiệp bị tiêu hủy, và gia đình tôi phải rời bỏ ngôi nhà xinh xắn phủ đầy dây thường xuân, nơi tôi đã sống những ngày ấm áp, để lui vào một xó xỉnh. đen tối, luôn nghe những lời nhạo báng và chửi rủa.
Tôi ngồi nép vào một góc, giữa hai ngôi nhà, một ngôi nhà xây hơi lùi.
Tôi rút chân vào người, nhưng càng lúc càng lạnh.
Tuy nhiên, cô ấy không thể về nhà mà không bán được vài hộp diêm, hoặc không có ai cho cô ấy một xu; Tôi chắc rằng bố tôi sẽ đánh tôi.
Và ở nhà cũng lạnh nữa. Hai cha con sống trong căn gác xép gần mái tôn, dù đã nhét giẻ vào những khe nứt lớn trên tường nhưng gió vẫn thổi vào bên trong. Hiện tay tôi cứng đờ.
Chà! Đốt một que diêm để làm nóng nó lên một chút có tốt không? Giá như tôi có thể rút một que diêm và đập ngón tay vào tường? Cuối cùng, tôi đánh liều với một cây gậy. Các trận đấu rất nhạy cảm. Ngọn lửa lúc đầu có màu xanh, sau nhạt dần, có màu trắng hồng bao quanh que đốt, rất sáng.
Tôi đặt tay vào que diêm sáng rực như than hồng. Chà! Thật là một thứ ánh sáng kỳ lạ! Tôi tưởng như mình đang ngồi trước một lò sưởi bằng sắt với những bức phù điêu bằng đồng bóng loáng. Trong lò, ngọn lửa dễ chịu và tỏa ra hơi nóng dễ chịu.
Rất dễ chịu! Bàn tay của bạn ở trên ngọn lửa; diêm trong tay, đốt ngón tay cái. Chà! Khi tuyết phủ đầy mặt đất và gió bắc thổi, ngồi hàng giờ đồng hồ trước lò sưởi trong một đêm đông lạnh giá thì tuyệt làm sao!
Tôi vừa duỗi chân ra cho ấm thì lửa vụt tắt. thiếu lò sưởi. Tôi ngồi đó, cầm một trận đấu chết người. Tôi mất trí và chợt nghĩ rằng cha tôi đã ủy quyền cho tôi bán diêm. Nếu bạn về nhà tối nay, bạn sẽ bị cha mắng.
Tôi đốt que diêm thứ hai, nó cháy và sáng lên. Bức tường trở thành một bức màn vải màu. Tôi đã nhìn thấy bên trong ngôi nhà. Bàn ăn đã dọn xong, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn là những món ăn bằng sứ quý giá, thậm chí còn có một con ngỗng quay. Nhưng điều ngạc nhiên nhất là con ngỗng nhảy ra khỏi đĩa, vác dao nĩa sau lưng, tiến về phía đứa trẻ.
Sau đó… trò chơi kết thúc; Trước mặt tôi chỉ là những bức tường dày, lạnh lẽo.
Thực tế đã thay thế tưởng tượng; Không có những bàn tiệc xa hoa, mà chỉ có những con đường vắng vẻ, lạnh cóng, tuyết trắng, gió bắc và những người qua đường áo ấm vội vã đến địa điểm đã hứa, hoàn toàn tôn thờ. với sự nghèo khó của những đứa trẻ bán diêm.
Tôi đốt que diêm thứ ba. Đột nhiên, một cây thông Noel xuất hiện. Cái cây này lớn hơn và trang trí công phu hơn cái cây tôi nhìn thấy năm ngoái qua cửa sổ của một thương gia giàu có. Hàng nghìn ngọn nến sáng lung linh, lung linh trên cành cây xanh tươi và nhiều bức tranh sặc sỡ được bày trên kệ hiện ra trước mắt cô. Tôi với lấy cái cây… nhưng que diêm vụt tắt. Tất cả những ngọn nến bay lên và bay lên và trở thành những ngôi sao trên bầu trời.
“Chắc hẳn ai đó vừa mới chết,” cậu bé tự nhủ, vì bà cậu, người hiền lành duy nhất đã nói dối cậu, đã chết từ lâu, thường nói: “Khi một ngôi sao đổi ngôi, thì có một cái chết. Linh hồn. cùng Chúa lên trời”.
Cô ấy đánh một que diêm khác vào tường, một ánh sáng xanh tỏa ra xung quanh cô ấy và đứa trẻ có thể nhìn thấy rõ ràng bà ngoại đang mỉm cười với mình.
– Thưa bà! Cậu bé đã khóc. cho em đi với! Tôi biết rằng nếu que diêm tắt, bạn sẽ lạc lối như lò sưởi cũ, ngỗng quay và cây thông Noel, nhưng xin đừng bỏ tôi ở đây; Trước đây, khi bà chưa về với Lòng Chúa Thương Xót, ông bà chúng tôi mừng lắm! Khi đó, bà nội thường nói với con, nếu con ngoan ngoãn, bà sẽ gặp lại con! Anh đang cầu xin em, em đang cầu xin Chúa cho anh quay lại với em. Chắc chắn Ngài sẽ không từ chối.
Que diêm vụt tắt, ảo ảnh tươi sáng trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng không còn.
Thế là tôi đốt hết số diêm còn lại trong túi. Tôi muốn ôm bà tôi! Những trận liên kết sáng như giữa ban ngày. Tôi chưa bao giờ thấy bà tôi to và đẹp như vậy. Bà lão nắm tay đứa em, rồi cả hai bay đi, không còn đói, lạnh, buồn và đe dọa nữa. Họ đã đến để thờ phượng Đức Chúa Trời.
Sáng hôm sau, mặt đất vẫn còn tuyết phủ nhưng Mặt trời đã lên cao, trong trẻo, rực rỡ trên bầu trời xanh nhạt. Mọi người vui vẻ ra khỏi nhà.
Vào buổi sáng se lạnh ấy, ở một góc tường, người ta thấy một cô bé có đôi má ửng hồng và đôi môi biết cười. Tôi chết vì lạnh vào đêm giao thừa.
Vào ngày đầu tiên của năm mới, thi thể của một đứa trẻ ngồi giữa những que diêm, một trong số đó đã bị cháy hoàn toàn. Mọi người bảo nhau: “Chắc ông ấy cũng muốn ủ ấm!”, nhưng đâu ai biết được những điều kỳ diệu mà chúng tôi được chứng kiến, nhất là sự huy hoàng khi cả hai cùng bay lên đón hoan lạc. đầu năm.

Xem thêm bài viết hay:  Lập trình viên mới đi làm: Làm những gì nơi công sở

—CHẤM DỨT—-

Người thẳng thắn là một bài học nổi bật trong chương trình Học tập Tuần 4 theo SGK Tiếng Việt 4, các em cần Soạn bài Người liêm khiếtĐọc trước nội dung bài, trả lời câu hỏi trong SGK.

https://thuthuat.taimienphi.vn/soan-bai-ke-chuyen-da-nghe-da-doc-tuan-8-38227n

Xem thêm các bài viết hay về Hỏi đáp văn học

Bạn xem bài Soạn Bài Kể Chuyện Em Đã Nghe, Đã Đọc – Tuần 8 Bạn đã khắc phục vấn đề bạn phát hiện ra chưa?, nếu không, vui lòng bình luận thêm về Soạn Bài Kể Chuyện Em Đã Nghe, Đã Đọc – Tuần 8 bên dưới để imperialhotelschool.edu.vn thay đổi & hoàn thiện nội dung tốt hơn phục vụ độc giả! Cảm ơn bạn đã ghé thăm website THPT Trần Hưng Đạo

Thể loại: Văn học
#Viết #bài đăng #Kể chuyện #chuyện #nghe #đọc #Tuần

Bạn thấy bài viết Soạn bài Kể chuyện đã nghe, đã đọc – Tuần 8 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Soạn bài Kể chuyện đã nghe, đã đọc – Tuần 8 bên dưới để Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Nhớ để nguồn: Soạn bài Kể chuyện đã nghe, đã đọc – Tuần 8 của website imperialhotelschool.edu.vn

Viết một bình luận