Phân tích nhân vật ông đồ trong tác phẩm Cảnh cũ người xưa

Đề: Có người cho rằng bài thơ ‘cố nhân’ thể hiện niềm tiếc nuối ‘cảnh xưa’ của nhà thơ Vũ Đình Liên, em có đồng ý không? Hãy chứng minh.

PHÂN CÔNG

Ngày xưa, ngày Tết, trên bàn thờ Tổ tiên, bên cạnh đĩa bánh chưng, mâm quả là có câu đối Tết!

Rồi trên những bức tường quét vôi trắng, người ta dán những bức tranh ‘Đông Hồ’, mang không khí xuân trở lại, (hình lợn âm dương, gà mẹ con, đám cưới chuột, ông Tài, ông Lộc …).

Ngoài đường, trên vỉa hè, những con đường tấp nập, thỉnh thoảng có một ông khăn xếp, mặc áo the, ngồi viết câu đối.

Nhà thơ Vũ Đình Liên đã chụp lại những hình ảnh này để làm tứ cho bài thơ ‘Ông đồ’:

Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông già Bày giấy mực đỏ Trên phố đông người.

Khổ thơ đầu gợi lên một sắc thái mới của phố. Màu trầm của hoa đào, màu tươi của giấy đỏ, màu đen tuyền của mực và mái tóc hoa râm … Tất cả hòa quyện vào nhau thành một bức tranh lộng lẫy và kỳ vĩ. Thật là một vẻ đẹp thánh thiện!

Lời ca ở đây, chỉ thoáng qua như gió xuân, gợi một điều gì quen thuộc gieo vào lòng người. Nhưng hình ảnh ông Đồ vẫn còn mờ nhạt: Bao nhiêu tá điền viết Tam Tặc khen tài… Hoa tay phác nét Như phượng múa rồng bay’

Tại thời điểm này, trí tuệ và tài năng của ông được thể hiện trên vỉa hè. Biệt tài ‘rồng bay phượng múa’ mang hồn dân tộc trở thành món quà trang trí Tết, một thú chơi tao nhã mà anh là người phân phát cho mọi gia đình!

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn Phân tích vẻ đẹp của con người lao động trong Lặng lẽ Sa Pa củ

Người mua, thuê viết câu đối cũng là người có văn hóa, có gu thẩm mỹ cao xứng đáng với câu nói: ‘Dân tộc ta bốn nghìn năm văn hiến’.

Nhưng khổ thơ tiếp theo, khiến người đọc nản lòng chơi vơi:

Nhưng năm nào cũng vậy, người thuê viết bây giờ, giấy đỏ đâu mà thâm. Mực bị mắc kẹt trong nghiên cứu buồn.

Tiếc thật, một truyền thống đẹp đẽ đã bị mai một, một hình ảnh lộng lẫy của sắc xuân đã tàn lụi khi nền văn minh phương Tây đặt chân đến. Người ta thay những câu đối Tết, tranh Đông Hồ bằng những bức tranh sặc sỡ, hình ảnh lạ … Cùng với đó là những chiếc kẹp socola, sâm panh và ‘váy múa’. Đọc lại khổ thơ này, ta thấy, hai câu thơ trên như một lời than thở.

Nhưng năm nào cũng vắng một lần. Người thuê nhà viết bây giờ.

Hai câu thơ tiếp theo là một sự ngất ngây khiến nỗi thất vọng trên rơi xuống tận đáy tâm hồn thành một nỗi niềm xa xưa không ai viết được nữa chính là lí do:

Giấy đỏ buồn chưa thấm Mực còn trong nghiên.

‘Giấy đỏ’ biến thành một loại bột trộn lẫn một màu, qua màu kia, ‘đỏ dần’. Mực trong nghiên cứu khô đi … đó là hiện tượng mà mọi người có thể thấy. Nhưng ý thơ không dừng lại ở đó, cái vô hình không thể nhìn thấy bằng mắt mà cảm nhận được là sự mất đi đồng thời của ‘ông đồ, bà già’ đồng nghĩa với sự mai một của truyền thống văn hóa tốt đẹp. hoa của dân tộc.

Xem thêm bài viết hay:  2 bài văn hay miêu tả xúc động về cảnh bão lụt ở quê mình

Nỗi buồn giấy mực càng sâu đậm hơn qua khổ thơ tiếp theo với giọng thổn thức, luyến tiếc:

Ông già vẫn ngồi đó. Phố không một bóng người hay lá vàng rơi trên trang giấy. Bên ngoài trời mưa và bụi.

Ông Đồ, biểu tượng của văn hóa truyền thống, ngồi vỉa hè viết câu đối thuê. Đó là cách nó biến mất.

Cuối cùng, câu thơ còn lại như một lời than thở, sao nghe thê lương, sầu muộn:

Năm nay đào nở lại Không thấy người xưa Người xưa muôn năm Người ở đâu bây giờ?

Hình ảnh đất nước vẫn nở hoa nhưng không còn thấy bóng dáng người xưa. Nhà thơ hỏi mà không có câu trả lời:

Người xưa hồn nay ở đâu?

Là con người, ai già rồi cũng phải chết, ‘người cũ’ tất nhiên sẽ đi vào dĩ vãng. Nhưng cái không thể chết là linh hồn, tức là truyền thống dân tộc sẽ trường tồn mãi mãi. Phải chăng đó là ý của nhà thơ?

Hay cái đã mất sẽ mãi mãi không còn nữa?

Câu thơ đặt kép trước một dấu chấm hỏi thể hiện sự bàng hoàng, hoang mang, nuối tiếc, ngậm ngùi của một trái tim yêu đất nước qua truyền thống dân tộc. Nhà thơ cảm thấy mình lạc lõng, bơ vơ, mất phương hướng.

Rõ ràng, đó là một minh chứng hùng hồn rằng qua bài thơ Ông đồ, Vũ Đình Liên đã bày tỏ niềm tiếc nuối “cảnh cũ người xưa” nhưng đó lại là những “nụ non ngọt ngào” của ngày xuân, là vẻ đẹp của sắp đến ngày đầu năm mới.

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn hay thuyết minh về công việc đọc sách của tác giả Thu Thảo

Bài thơ được chia thành hai phần rõ rệt. Một phần nói đến ông lão với tấm lòng thành kính, thiết tha, một hình ảnh sống động, mang hồn cốt của dân tộc.

Hoa đào năm nào lại nở Lại thấy ông lão Bày mực, giấy đỏ.

Và phần khác tiếp tục là nỗi tiếc nuối vì quá khứ không hẳn là vàng son mà đẹp đẽ biết bao, câu thơ như muốn nhắn gửi đến một nơi xa xăm nào đó ‘Người xưa muôn năm, hồn nay ở đâu?

Bạn thấy bài viết Phân tích nhân vật ông đồ trong tác phẩm Cảnh cũ người xưa có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích nhân vật ông đồ trong tác phẩm Cảnh cũ người xưa bên dưới để Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Nhớ để nguồn: Phân tích nhân vật ông đồ trong tác phẩm Cảnh cũ người xưa của website imperialhotelschool.edu.vn

Chuyên mục: Văn mẫu hay

Viết một bình luận