Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Hình Ảnh về: Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Video về: Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Wiki về Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến

(hay nhất) –

Mở bài Phân tích khổ thơ đầu của bài thơ Tây Tiến

Còn đâu một tình yêu quê hương thiêng liêng, giữa hàng trăm cung bậc xúc cảm đang lay động trái tim mỗi con người? Có nhẽ, câu trả lời đó nên để tất cả chúng ta tự cảm nhận, hiểu và tự trả lời. Hơn người nào hết, càng suy nghĩ, chúng ta càng thấu hiểu tình yêu quê hương non sông của những người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng. Chàng trai tới từ xứ sở mây trắng năm đó cũng là một quân nhân. Thấu hiểu được sự mất mát, hy sinh của đồng chí, bài thơ ra đời như trình bày phần nào tình cảm của tác giả và những người lính Tây Tiến.

Thân bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến

Ngay mở đầu bài thơ, trái tim của những chàng trai tuổi đôi mươi đã được thốt lên bởi nhiều cung bậc xúc cảm không giống nhau, những dấu ấn kỉ niệm để lại qua câu chuyện cuộc đời của bao tâm hồn yêu nước thầm lặng:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ núi, nhớ chơi vơi

Sài Khao che cho đoàn quân mỏi mệt

Nhớ Tây Tiến cơm cháy

Mai Châu mùa em thơm mùi gạo nếp ”.

Một bài thơ viết về nỗi nhớ Tây Tiến, nhưng hai câu đầu của đoạn văn có ý nói tới “sông Mã” trước. Con sông Mã uốn lượn quanh vùng Tây Bắc phải chăng là hình ảnh đã đi sâu vào lòng người chiến sĩ?

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến

Nhớ núi rừng nhớ chơi vơi ”

Đây chắc hẳn là nơi đã gắn bó với các bạn những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi thanh xuân, là nơi mở đường cho những chiến dịch mến thương, thổi bùng lên ngọn lửa khát vọng tự do hào hùng của dân tộc. Tiếng gọi từ mái trường khép lại còn in dấu chân qua núi cao, xuyên rừng xanh cây lá. Chặng đường dài vẫn tồn tại những gian nan, khó khăn và vô vàn thử thách. Ở nơi xa, chỉ có tình đồng chí mới sống mãi, dìu dắt nhau qua muôn nghìn phong ba bão táp.

Chính những hình ảnh tưởng nghe đâu tầm thường này lại khiến anh em trở thành “chơi trội” lúc nhìn lại. Qua cách tác giả sử dụng hai từ đặc trưng “chơi vơi”, nỗi nhớ da diết, dằng dai được trình bày một cách nhẹ nhõm nhất nhưng khó quên nhất. Ý tưởng đó như được khắc sâu vào tim, được vẽ trên đá, tồn tại với thời kì qua nhiều hình dáng, hình thức không giống nhau. Đồng thời, lúc liên kết với câu cảm thán “ơi” trong câu văn trên đã nhấn mạnh một xúc cảm khó tả, một tẹo xao xuyến trong lòng của cả đoàn quân Tây Tiến, trong đó có Quang Dũng.

Nếu hai dòng đầu của bài thơ sẽ là khúc dạo đầu của những kỉ niệm thì hai dòng tiếp theo có nhẽ là những lời mô tả về hành trình đã được lưu lại:

“Sương mù Sài Khao bao phủ đoàn quân mỏi mệt

Mường Lát hoa về trong đêm “

Giữa màn sương dày đặc, giữa đêm gió rừng hú, đoàn quân vẫn băng qua dù nhọc nhằn, vất vả. Chút lãng mạn, nét thư sinh vẫn tồn tại lúc nửa đêm phảng phất hương hoa rừng. Kế bên mùi khét lẹt của súng, tiếng pháo, tiếng bom vang vọng ngày đêm, món quà nhỏ nhỏ từ tự nhiên đó đã được những người anh em trên dải đất “Mường Lát” tâm thành tỏa hương thơm thoang thoảng.

“Tản bộ lên một khúc cua dốc đứng

Con hẻo lánh rượu thơm cả trời.

Lên cao một nghìn mét, xuống một nghìn mét

Pha Luông mưa xa nhà người nào ”

Tiếp nối những cung bậc xúc cảm ở trên, việc tác giả sử dụng những từ ngữ giàu sức gợi như ngòng ngoèo, sâu thẳm, quyến rũ đã làm cho bức tranh về cuộc hành trình nguy hiểm trở thành sắc nét hơn. Con dốc cao ngút trời đầy khó khăn, đường về vòng vèo mấp mô khiến mỗi người bước lên gặp ko ít nguy hiểm.

Vậy nhưng mà dù vượt gió, đi trên mây nhưng sự hóm hỉnh của những chàng trai trong quân đội vẫn tồn tại. Việc tác giả tư cách hoá “súng ngửi trời” có phải là minh chứng rõ nét nhất trong bài thơ? Trước cảnh núi rừng hùng vĩ quanh năm mây phủ, giữa bộn bề nguy hiểm, kề cận tử sinh, ý thức sáng sủa của bạn vẫn luôn được giữ giàng. Cách gọi “súng ngửi trời” nghe thật ngộ nghĩnh, hồn nhiên nhưng càng gọi lại càng xót xa. Cảm thấy xót xa trước những trắc trở, gian nan, xót xa trước những trắc trở gian nan nơi rừng thiêng nước độc nhưng mà những người lính trẻ xa quê phải chịu đựng.

Như “nghìn thước lên, nghìn thước xuống”, ngỡ như mới diệu kỳ cho cảnh sắc tự nhiên Tây Bắc, người ở dưới nhìn lên như thiên đường xa, người ở trên nhìn xuống mây và sương. bị mù bao phủ. Núi đồi cao quanh năm ko dấu chân người “ngọt ngào” trùng điệp nay đã vụt qua mang theo hương gió sương.

Tạm ngừng những câu thơ liên kết nhiều âm tiết mô tả dốc đồi, tác giả viết một câu thơ có vần điệu xuyên suốt “Nhà người nào Pha Luông mưa xa”. Một thoáng mênh mông hiện lại giữa cuộc hành quân, lúc anh em ngừng chân ở một con đèo lạ và thấy bản Pha Luông với những ngôi nhà. Tiếng gọi “quê” nghe trong buổi chiều tà khiến tâm hồn nào cũng xao xuyến, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chất chứa bao xúc cảm khó tả, khó tả. Có phải vì đứng trước một nơi xa lạ, thấy viễn tượng nhưng mà gần? Hay vì nỗi nhớ nhà luôn canh cánh trong lòng mỗi chàng trai Hà Thành một thuở chưa bao giờ rời xa quê hương?

“Người bạn cẩu thả của tôi ko đi nữa

Ngã súng quên đời!

Buổi chiều thác ầm ầm hùng vĩ.

Đêm Mường Hịch, hổ trêu người “

Ở vùng núi Tây Bắc hoang vu, có những ngọn núi cao chọc trời, những khu rừng sâu đầy thú dữ, những con dốc dựng đứng cản trở bước chân của con người. Hành quân trên địa hình hiểm trở như ranh giới giữa sự sống và cái chết quá mỏng manh và khó lường. Đã có những anh em phải kiệt sức vì chặng đường khắc nghiệt, gian nan, bỏ lại ý chí và đồng chí lên đường. Thương những con người “khô dầu chẳng bước nữa”, rồi “gục đầu đội nón ra đi quên đời” bởi cảnh mưa giàn giụa, tiếng thú dữ, tiếng hổ dữ dội về đêm nơi xứ Mường. Hịch, tiếc dòng thác chảy ầm ầm giữa trời. hoàng hôn lặng lẽ…

Xem thêm bài viết hay:  Phương án tuyển sinh Đại học Y khoa Vinh 2017

Trải qua một chặng đường gian nan, vất vả, hai câu thơ cuối đoạn đầu đã gợi cho người đọc một tẹo ấm áp, nhẹ nhõm với những kỉ niệm đầy tình người nơi những người lính trẻ đã đi qua:

“Nhớ Tây Tiến cơm cháy.

Mai Châu mùa em thơm mùi gạo nếp ”

Bỏ lại những phút giây vượt rừng, lội suối gian nan, anh em ngừng chân, ngồi lại với nhau trong một bản làng xa lạ. Mùi khói bếp quyện với tình đồng chí, tình đồng chí thiêng liêng, ấm áp như anh em trong một gia đình. Chính hương thơm của gạo nếp nương nơi mảnh đất Mai Châu đã lưu dấu bao tình nghĩa, những cuộc trò chuyện trong những bữa cơm thơm đã làm nên những kỷ niệm khó phai, khó phai mờ.

Kết luận Phân tích khổ thơ đầu của bài thơ Tây Tiến

Chiến tranh đi qua đã lâu, mỗi lúc nhìn lại đều đọng lại trong ta những nốt lặng, những nốt trầm, để ta thêm hàm ơn và tự hào về những người lính qua bài thơ Tây Tiến nói riêng và những người lính. đã hy sinh cho dân tộc nói chung. Nhưng, đối với những con người vì tình yêu Tổ quốc, đó là những cung bậc cao nhất, là sự xếp đặt tuyệt vời của tuổi xanh và cuộc đời trong bản trường ca hào hùng của cuộc đời họ. .

Những bài viết liên quan:

Đăng bởi: Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

Xem nhanh nội dung1 Mở bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến2 Thân bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến3 Kết bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến
Mở bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến

        Đâu là một tình yêu cho tổ quốc thiêng liêng, giữa hàng trăm thứ xúc cảm đang làm dao động trái tim mỗi con người? Có nhẽ, lời hồi đáp đó nên để mọi người chúng ta tự cảm nhận, tự hiểu và tự trả lời. Hơn người nào hết, càng nghĩ ta lại càng thấu cho tình yêu non sông của những người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng. Chính chàng trai xứ Đoài mây trắng năm đó cũng là một thành viên trong đoàn quân. Hiểu cho sự mất mát, hy sinh của đồng chí, bài thơ ra đời như phần nào nói lên nỗi lòng tác giả và các chiến sĩ Tây Tiến.
Thân bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến
         Ngay tại đoạn mở đầu bài thơ, tiếng lòng của những chàng tuổi vừa đôi mươi đã thốt lên bởi nhiều cung bậc xúc cảm không giống nhau, dấu ấn kỷ niệm đọng lại qua câu chuyện đời bao tâm hồn yêu nước thầm lặng:
 “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi.”
        Một bài thơ viết về nỗi nhớ Tây Tiến, thế nhưng mà hai câu mở đầu của đoạn lại có ý nhắc về “sông Mã” trước nhất. Phải chăng dòng sông Mã uốn quanh nơi đại nghìn Tây Bắc là hình ảnh đã đi sâu vào lòng người chiến sĩ?
“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi”
        Đây chắc hẳn là nơi đã gắn bó với các anh bằng những kỉ niệm đẹp nhất của thời trẻ trai, nơi mở đường cho những chiến dịch mến thương, thắp cháy lên ngọn lửa của khát vọng tự do dân tộc hào hùng. Tiếng gọi nơi mái trường xin tạm ngừng khép lại, dấu chân người nào in dày trên những đỉnh núi cao, băng qua cánh rừng xanh những lá. Đoạn hành trình dài tồn tại những gian truân, khó khăn và muôn vàn thử thách. Ở chốn xa, chỉ có tình đồng chí sống mãi, dìu dắt nhau vượt qua nghìn phong ba, bão táp.
        Chính những hình ảnh tưởng nghe đâu tầm thường đó đã khiến các anh phải trở thành “chơi vơi” lúc quay đầu nhìn lại. Thông qua cách sử dụng hai từ “chơi vơi” đặc trưng của tác giả, một nỗi nhớ da diết, triền miên được thổ lộ theo cách nhẹ nhõm nhưng khó phai nhất. Tâm tư kia như được khắc trong tim, được vẽ lên đá, tồn tại với thời kì qua nhiều dáng vẻ, hình thù không giống nhau. Đồng thời, lúc liên kết cùng với từ cảm thán “ơi” ở câu trên càng nhấn mạnh nên một xúc cảm khó tả, một tẹo xuyến xao trong lòng của toàn đoàn quân Tây Tiến, trong đó có cả Quang Dũng.
        Nếu như hai câu đầu của đoạn thơ sẽ là khúc dạo đầu của hồi ức kỷ niệm thì hai câu thơ tiếp theo có nhẽ lại là những mô tả về đoạn hành trình đã được lưu dấu:
“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi”
        Giữa những dãy sương mù dày đặc, giữa đêm gió rừng gào thét, đoàn quân vẫn miệt mài đi qua dù đang mỏi mệt, vất vả. Chút lãng mạn, nét đẹp thư sinh vẫn tồn tại lúc giữa đêm thâu trông thấy được hương hoa rừng lan tỏa. Kế bên mùi súng đạn tàn khốc, bên tiếng pháo, tiếng bom ngày đêm vang vọng, món quà nhỏ nhỏ từ tự nhiên đó đã được các anh đón nhận thật tâm thành nơi dải đất “Mường Lát” phảng phất hương thơm.
“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Hẻo lánh cồn mây súng ngửi trời
Nghìn thước lên cao nghìn thước xuống
Nhà người nào Pha Luông mưa xa khơi”
        Tiếp nối những cung bậc xúc cảm ở phía trên, việc sử dụng những từ láy có tác dụng gợi hình như: khúc khuỷu, thăm thẳm, hẻo lánh của tác giả đã khắc họa nên bức tranh hành trình hiểm trở thêm phần sắc nét. Con dốc cao sừng sững ngất trời đầy gian nan, cách trở với đường đi vòng vèo, mấp mô làm cho mỗi con người lúc cất bước đi lên gặp nhiều nguy hiểm khôn xiết.
       Đấy thế nhưng mà, dù băng qua gió, đi trong mây, nét hóm hỉnh của những chàng trẻ trai trong đoàn quân vẫn tồn tại. Phải chăng phép nhân hóa “súng ngửi trời” kia của tác giả là minh chứng rõ ràng nhất trong bài thơ? Trước núi rừng hùng vĩ mây phủ quanh năm, giữa bộn bề nguy khó, tử sinh kề cận, ý thức sáng sủa của các anh vẫn luôn được giữ giàng. Cách gọi “súng ngửi trời” nghe sao thật ngộ nghĩnh, hồn nhiên, nhưng càng gọi lại lại càng thấy thương vô cùng. Thương cho cái gian truân, vất vả, thương cho bao gian nan, khó khăn của chốn rừng thiêng nước độc nhưng mà những người lính trẻ xa nhà phải chịu đựng.
      Là “nghìn thước lên cao nghìn thước xuống”, ngẫm phép đối nhưng mà mới hay cho cảnh sắc tự nhiên nơi đất trời Tây Bắc, người ở dưới nhìn lên như chốn tiên lạc xa xăm, kẻ ở trên nhìn xuống mù mịt mây và sương mù che kín. Những ngọn núi, đồi cao, quanh năm ko dấu chân người qua lại, “hẻo lánh”, trùng trùng điệp điệp nay đã có các anh đi qua, mang theo cùng mùi sương vị gió.
       Tạm ngừng những câu thơ liên kết nhiều thanh trắc mô tả cảnh dốc đồi, tác giả đã viết nên một câu thơ với vần bằng xuyên suốt hết câu “Nhà người nào Pha Luông mưa xa khơi”. Một thoáng mênh mang đã tái tạo lên giữa cuộc hành quân, lúc các anh ngừng chân nơi ngọn đèo xa lạ, nhìn thấy bản Pha Luông cùng với những ngôi nhà. Tiếng “nhà” gọi lên nghe chiều bâng khuâng, làm xao xuyến mỗi tâm hồn, một tiếng khẽ thôi nhưng chứa nhiều nỗi man mác khôn nguôi, khó tả. Là vì lẽ đứng trước nơi chốn lạ trông thấy cảnh vật xa xăm nhưng mà thân thiện? Hay là vì nỗi nhớ nhà vẫn luôn giữ giàng nơi tim mỗi chàng trai Hà Thành cả một thời thơ dại chưa bao giờ rời xa mảnh đất cố quốc?
“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa
Gục lên súng mũ quên mất đời!
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”
        Nơi núi rừng Tây Bắc hoang dại, là những ngọn núi ngất trời, những cánh rừng sâu đầy dã thú, con dốc cao sừng sừng cản bước chân người. Hành quân nơi địa hình hiểm trở như thế ranh giới của sự sống và cái mệnh chung thật mỏng manh và khó đoán. Đã có các anh phải kiệt sức vì chặng đường khắc nghiệt, gian nan, bỏ lại sau lưng chí hướng, những đồng chí trên đường. Thương những con người “dãi dầu ko bước nữa”, để rồi “gục lên súng mũ quên mất đời” bởi cái cảnh mưa nghìn, thú dữ, tiếng cọp hoang vang vọng đêm đêm nơi xứ Mường Hịch, tiếc thác chảy thét gầm trong những chiều hoàng hôn phủ lặng…
       Sau những chặng đường dài nguy khó, hai câu thơ cuối kết thúc đoạn một đã khiến người đọc cảm nhận lại được chút ấm áp, dịu nhẹ bên những kỷ niệm ngập tràn tình người nơi các anh lính trẻ đi qua:
“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”
        Gác lại phút trắc trở băng rừng, lội suối, các anh ngừng lại, ngồi bên nhau quây quần nơi bản làng xa lạ nào đó. Mùi khói bếp xông lên xen lẫn tình đồng chí, đồng chí thiêng liêng, nồng ấm tựa anh em một nhà. Là hương nếp xôi nơi đất Mai Châu đã giữ dấu ân tình, là buổi trò chuyện trong những bữa cơm ngạt thơm vị khói đã làm đậm nên những kỷ niệm ko phai, khó mờ.
Kết bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến

Xem thêm bài viết hay:  Mẫu phương hướng Đại hội Chi đội nhiệm kỳ 2022 – 2023

        Chiến tranh đã trôi qua rất lâu, mỗi lúc nhìn lại đó là những khoảng lặng, nốt trầm trong ta, để ta thêm hàm ơn, thêm tự hào cho những người lính qua đoạn một bài thơ Tây Tiến nói riêng và và các chiến sĩ đã hy sinh vì dân tộc nói chung. Nhưng, với những con người đó, những con người đã ngã xuống vì tình yêu non sông thì đó lại là những quãng cao nhất, bản hòa âm phối khí tuyệt vời về tuổi xanh và cuộc đời trong khúc ca đầy người hùng của đời mình.
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

#Phân #tích #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

Xem nhanh nội dung1 Mở bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến2 Thân bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến3 Kết bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến
Mở bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến

        Đâu là một tình yêu cho tổ quốc thiêng liêng, giữa hàng trăm thứ xúc cảm đang làm dao động trái tim mỗi con người? Có nhẽ, lời hồi đáp đó nên để mọi người chúng ta tự cảm nhận, tự hiểu và tự trả lời. Hơn người nào hết, càng nghĩ ta lại càng thấu cho tình yêu non sông của những người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng. Chính chàng trai xứ Đoài mây trắng năm đó cũng là một thành viên trong đoàn quân. Hiểu cho sự mất mát, hy sinh của đồng chí, bài thơ ra đời như phần nào nói lên nỗi lòng tác giả và các chiến sĩ Tây Tiến.
Thân bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến
         Ngay tại đoạn mở đầu bài thơ, tiếng lòng của những chàng tuổi vừa đôi mươi đã thốt lên bởi nhiều cung bậc xúc cảm không giống nhau, dấu ấn kỷ niệm đọng lại qua câu chuyện đời bao tâm hồn yêu nước thầm lặng:
 “Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi.”
        Một bài thơ viết về nỗi nhớ Tây Tiến, thế nhưng mà hai câu mở đầu của đoạn lại có ý nhắc về “sông Mã” trước nhất. Phải chăng dòng sông Mã uốn quanh nơi đại nghìn Tây Bắc là hình ảnh đã đi sâu vào lòng người chiến sĩ?
“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi”
        Đây chắc hẳn là nơi đã gắn bó với các anh bằng những kỉ niệm đẹp nhất của thời trẻ trai, nơi mở đường cho những chiến dịch mến thương, thắp cháy lên ngọn lửa của khát vọng tự do dân tộc hào hùng. Tiếng gọi nơi mái trường xin tạm ngừng khép lại, dấu chân người nào in dày trên những đỉnh núi cao, băng qua cánh rừng xanh những lá. Đoạn hành trình dài tồn tại những gian truân, khó khăn và muôn vàn thử thách. Ở chốn xa, chỉ có tình đồng chí sống mãi, dìu dắt nhau vượt qua nghìn phong ba, bão táp.
        Chính những hình ảnh tưởng nghe đâu tầm thường đó đã khiến các anh phải trở thành “chơi vơi” lúc quay đầu nhìn lại. Thông qua cách sử dụng hai từ “chơi vơi” đặc trưng của tác giả, một nỗi nhớ da diết, triền miên được thổ lộ theo cách nhẹ nhõm nhưng khó phai nhất. Tâm tư kia như được khắc trong tim, được vẽ lên đá, tồn tại với thời kì qua nhiều dáng vẻ, hình thù không giống nhau. Đồng thời, lúc liên kết cùng với từ cảm thán “ơi” ở câu trên càng nhấn mạnh nên một xúc cảm khó tả, một tẹo xuyến xao trong lòng của toàn đoàn quân Tây Tiến, trong đó có cả Quang Dũng.
        Nếu như hai câu đầu của đoạn thơ sẽ là khúc dạo đầu của hồi ức kỷ niệm thì hai câu thơ tiếp theo có nhẽ lại là những mô tả về đoạn hành trình đã được lưu dấu:
“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi”
        Giữa những dãy sương mù dày đặc, giữa đêm gió rừng gào thét, đoàn quân vẫn miệt mài đi qua dù đang mỏi mệt, vất vả. Chút lãng mạn, nét đẹp thư sinh vẫn tồn tại lúc giữa đêm thâu trông thấy được hương hoa rừng lan tỏa. Kế bên mùi súng đạn tàn khốc, bên tiếng pháo, tiếng bom ngày đêm vang vọng, món quà nhỏ nhỏ từ tự nhiên đó đã được các anh đón nhận thật tâm thành nơi dải đất “Mường Lát” phảng phất hương thơm.
“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Hẻo lánh cồn mây súng ngửi trời
Nghìn thước lên cao nghìn thước xuống
Nhà người nào Pha Luông mưa xa khơi”
        Tiếp nối những cung bậc xúc cảm ở phía trên, việc sử dụng những từ láy có tác dụng gợi hình như: khúc khuỷu, thăm thẳm, hẻo lánh của tác giả đã khắc họa nên bức tranh hành trình hiểm trở thêm phần sắc nét. Con dốc cao sừng sững ngất trời đầy gian nan, cách trở với đường đi vòng vèo, mấp mô làm cho mỗi con người lúc cất bước đi lên gặp nhiều nguy hiểm khôn xiết.
       Đấy thế nhưng mà, dù băng qua gió, đi trong mây, nét hóm hỉnh của những chàng trẻ trai trong đoàn quân vẫn tồn tại. Phải chăng phép nhân hóa “súng ngửi trời” kia của tác giả là minh chứng rõ ràng nhất trong bài thơ? Trước núi rừng hùng vĩ mây phủ quanh năm, giữa bộn bề nguy khó, tử sinh kề cận, ý thức sáng sủa của các anh vẫn luôn được giữ giàng. Cách gọi “súng ngửi trời” nghe sao thật ngộ nghĩnh, hồn nhiên, nhưng càng gọi lại lại càng thấy thương vô cùng. Thương cho cái gian truân, vất vả, thương cho bao gian nan, khó khăn của chốn rừng thiêng nước độc nhưng mà những người lính trẻ xa nhà phải chịu đựng.
      Là “nghìn thước lên cao nghìn thước xuống”, ngẫm phép đối nhưng mà mới hay cho cảnh sắc tự nhiên nơi đất trời Tây Bắc, người ở dưới nhìn lên như chốn tiên lạc xa xăm, kẻ ở trên nhìn xuống mù mịt mây và sương mù che kín. Những ngọn núi, đồi cao, quanh năm ko dấu chân người qua lại, “hẻo lánh”, trùng trùng điệp điệp nay đã có các anh đi qua, mang theo cùng mùi sương vị gió.
       Tạm ngừng những câu thơ liên kết nhiều thanh trắc mô tả cảnh dốc đồi, tác giả đã viết nên một câu thơ với vần bằng xuyên suốt hết câu “Nhà người nào Pha Luông mưa xa khơi”. Một thoáng mênh mang đã tái tạo lên giữa cuộc hành quân, lúc các anh ngừng chân nơi ngọn đèo xa lạ, nhìn thấy bản Pha Luông cùng với những ngôi nhà. Tiếng “nhà” gọi lên nghe chiều bâng khuâng, làm xao xuyến mỗi tâm hồn, một tiếng khẽ thôi nhưng chứa nhiều nỗi man mác khôn nguôi, khó tả. Là vì lẽ đứng trước nơi chốn lạ trông thấy cảnh vật xa xăm nhưng mà thân thiện? Hay là vì nỗi nhớ nhà vẫn luôn giữ giàng nơi tim mỗi chàng trai Hà Thành cả một thời thơ dại chưa bao giờ rời xa mảnh đất cố quốc?
“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa
Gục lên súng mũ quên mất đời!
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”
        Nơi núi rừng Tây Bắc hoang dại, là những ngọn núi ngất trời, những cánh rừng sâu đầy dã thú, con dốc cao sừng sừng cản bước chân người. Hành quân nơi địa hình hiểm trở như thế ranh giới của sự sống và cái mệnh chung thật mỏng manh và khó đoán. Đã có các anh phải kiệt sức vì chặng đường khắc nghiệt, gian nan, bỏ lại sau lưng chí hướng, những đồng chí trên đường. Thương những con người “dãi dầu ko bước nữa”, để rồi “gục lên súng mũ quên mất đời” bởi cái cảnh mưa nghìn, thú dữ, tiếng cọp hoang vang vọng đêm đêm nơi xứ Mường Hịch, tiếc thác chảy thét gầm trong những chiều hoàng hôn phủ lặng…
       Sau những chặng đường dài nguy khó, hai câu thơ cuối kết thúc đoạn một đã khiến người đọc cảm nhận lại được chút ấm áp, dịu nhẹ bên những kỷ niệm ngập tràn tình người nơi các anh lính trẻ đi qua:
“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”
        Gác lại phút trắc trở băng rừng, lội suối, các anh ngừng lại, ngồi bên nhau quây quần nơi bản làng xa lạ nào đó. Mùi khói bếp xông lên xen lẫn tình đồng chí, đồng chí thiêng liêng, nồng ấm tựa anh em một nhà. Là hương nếp xôi nơi đất Mai Châu đã giữ dấu ân tình, là buổi trò chuyện trong những bữa cơm ngạt thơm vị khói đã làm đậm nên những kỷ niệm ko phai, khó mờ.
Kết bài Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến

Xem thêm bài viết hay:  CHÙM 100+ Bài thơ tình buồn bất hủ còn mãi với thời gian

        Chiến tranh đã trôi qua rất lâu, mỗi lúc nhìn lại đó là những khoảng lặng, nốt trầm trong ta, để ta thêm hàm ơn, thêm tự hào cho những người lính qua đoạn một bài thơ Tây Tiến nói riêng và và các chiến sĩ đã hy sinh vì dân tộc nói chung. Nhưng, với những con người đó, những con người đã ngã xuống vì tình yêu non sông thì đó lại là những quãng cao nhất, bản hòa âm phối khí tuyệt vời về tuổi xanh và cuộc đời trong khúc ca đầy người hùng của đời mình.
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Bạn thấy bài viết Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến(hay nhất) có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến(hay nhất) bên dưới để Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIALNghĩacó thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL
Nhớ để nguồn: Phân tích khổ 1 bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Viết một bình luận