Phân tích bài thơ Ngắm Trăng (Vọng Nguyệt) của Hồ Chí Minh

Đề bài: Em hãy phân tích bài thơ Ngắm trăng (Vọng nguyệt) của Hồ Chí Minh, một tác phẩm rất đáng trân trọng trong kho tàng thơ ca Việt Nam?

Trong tù không rượu không hoa… không những thế còn bị bủa vây bởi biết bao đau thương. Nhưng con người vẫn lạc quan, vẫn tìm kiếm một thế giới của riêng mình để sống.

Dù ở trong tù nhưng trăng vẫn đẹp, ánh trăng như lời tâm sự của tác giả. Tác giả nhìn trăng, trăng nhìn tác giả, tuy không nói gì nhưng dường như đã sẻ chia tâm tình để lòng mình nguôi ngoai…

Dưới đây là một số bài văn mẫu hay có phân tích bài thơ Ngắm trăng (Vọng nguyệt) của Hồ Chí Minh để các bạn tham khảo:

Bài 1. Bài văn phân tích bài thơ Ngắm trăng (Vọng nguyệt) của Hồ Chí Minh:

Sinh thời, Bác Hồ luôn tập trung chăm lo sự nghiệp cách mạng của đất nước. Anh ấy không có mong muốn trở thành một nhà thơ, nhưng như anh ấy đã từng viết:

“Ngâm thơ chúng tôi không hứng thú”

Nhưng bạn sẽ làm gì khi bạn ngồi trong tù?”

Phân tích bài thơ Ngắm trăng (Vọng nguyệt) của Hồ Chí Minh – Minh họa

Hoàn cảnh “rảnh rỗi sinh nông nỗi” khiến anh đến với thơ như một cái duyên. Trong những năm tháng bị giam cầm trong nhà ngục của Tưởng Giới Thạch, Bác Hồ đã có bài thơ rất hay: “Vọng nguyệt”.

“Ngục giữa không hoa không rượu không diệc

Đối với các bài kiểm tra lương thấp?

Nhăn hướng phía trước khán Minh Nguyệt

Nguyệt tham gia cổ vũ khán giả”

Bài thơ được dịch là “Ngắm trăng”:

“Ngục không rượu không hoa

Cảnh đẹp đêm nay khó bỏ qua

Người ngắm trăng soi qua cửa sổ

Trăng nhòm nhà thơ ngắm cửa”

Tên bài thơ là “Vọng nguyệt” – “Ngắm trăng”. Người xưa ngắm trăng trên lầu trăng, vườn hoa cùng bạn bè, túi thơ, chén rượu.. Còn bây giờ, Bác ngắm trăng trong hoàn cảnh đặc biệt:

“Trong tù không có rượu, không có hoa.”

Bài thơ bộc lộ nhiều điều bất ngờ. Người ngắm trăng là một tù nhân không có tự do “trong tù”. Trong hoàn cảnh đó, con người thường chỉ biết vật lộn với đói khát, đau đớn và hận thù. Nhưng Hồ Chí Minh với tình yêu thiên nhiên tha thiết đã hướng về ánh trăng trong sáng, dịu dàng. Không những thế, ngục tối tăm tối ấy “không rượu không hoa”. Chữ “diệc” trong nguyên văn chữ Hán (có nghĩa là “còn”) nhấn mạnh sự thiếu thốn, khó khăn trong điều kiện “ngắm trăng” của Bác Hồ.

Không tự do, không rượu, không hoa, nhưng “Đối thử lương nhược?” – Làm sao ta có thể đối mặt với trăng sáng? Nguyên tác chữ Hán là sự băn khoăn, trăn trở của tâm hồn thi nhân trước vẻ đẹp trong trẻo và tròn đầy của ánh trăng. Không có những điều kiện vật chất tối thiểu, không có tự do, nhưng ở Hồ Chí Minh đã có một cuộc “vượt ngục tinh thần” rất độc đáo như Bác đã từng tâm sự:

“Thi thể ở trong ngục tối

Tinh thần ở ngoài đó

Thể xác bị tù đày nhưng tâm hồn Bác vẫn bay bổng cùng thiên nhiên. Điều đó được lí giải bởi tình yêu thiên nhiên của Bác và cũng bởi một tinh thần “thép” không khuất phục trước cái xấu, cái ác. Trăng trong, lòng người cũng trong nên giữa trăng và người có một sự hòa hợp tuyệt vời:

Xem thêm bài viết hay:  Món quà sinh nhật lược trích Những ngôi sao trong mưa

“Nhân gian hướng khán minh nguyệt

Nguyệt tham gia cổ vũ khán giả”

Dịch thơ:

“Ai ngắm trăng soi qua cửa sổ

Trăng ló qua khe mắt thi nhân”

Trong nguyên tác chữ Hán, nhà thơ sử dụng phép đối lập giữa hai câu thơ “người” – “nguyệt”, “hướng” – “lòng”, “lưỡng tiền” – “hai bên”, “minh nguyệt” – “thi” đình. “. Điều đó thể hiện sự hòa hợp, đồng điệu giữa người và trăng để trăng và người như hai người bạn tâm giao. “Con người” không ngại cảnh tù tội mà “hướng tiền ngắm trăng”. Trong tiếng Hán, “khẩn ” có nghĩa là ngắm nhìn, thưởng thức. Đáp lại tấm lòng của quản ngục – thi nhân, trăng cũng “khuyến khán thi nhân”. Trong tiếng Hán, “lòng” có nghĩa là theo; trăng theo song cửa mà vào “khán giả” nhà tù. Đó là một cảm nhận rất độc đáo. Vầng trăng là biểu tượng cho vẻ đẹp vĩnh hằng của vũ trụ, là khát vọng muôn thuở của thi nhân. Thế mà giờ đây, trăng chui qua khe hẹp, đặt chân vào một nhà tù ẩm thấp và hôi hám để cảm phục nhà thơ hay tâm hồn nhà thơ.Điều đó càng khẳng định vẻ đẹp ở con người Hồ Chí Minh.

“Vọng nguyệt” ra đời vào những năm 1942 – 1943 khi Bác Hồ bị giam trong nhà tù của Tưởng Giới Thạch. Đoạn thơ thể hiện phong thái ung dung, bất chấp gian nguy, gian khổ của Bác. Trong hoàn cảnh nào, ông cũng hướng về thiên nhiên, thể hiện tình cảm cởi mở với thiên nhiên. Đó là một trong những biểu hiện quan trọng của tinh thần thép Hồ Chí Minh.

“Vọng nguyệt” không chỉ là một bài thơ tả cảnh đơn thuần. Bài thơ cũng là bức chân dung tự họa của Hồ Chí Minh. Và như vậy, bài thơ thực sự là một thi phẩm xứng đáng trong kho tàng thi ca Việt Nam.

—————————————-


Bài 2. Bài văn phân tích bài thơ Ngắm trăng (Vọng nguyệt) của Hồ Chí Minh của Phan Thị Kim Mai:

Vầng trăng là người bạn tâm giao, là nguồn cảm hứng dồi dào, vô tận của thi nhân muôn đời. Trong thơ ca Đông Tây kim cổ có rất nhiều bài thơ hay viết về trăng, để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc. Một trong những tác giả viết nhiều về trăng là Hồ Chí Minh. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng gian khổ và vẻ vang của Bác, Bác luôn coi trăng là tri kỉ, là tri kỉ.

Phân tích bài thơ Ngắm trăng (Vọng nguyệt) của Hồ Chí Minh

Phân tích bài thơ Ngắm trăng (Vọng nguyệt) của Hồ Chí Minh – Minh họa

Bài thơ “Ngắm trăng” ra đời trong một hoàn cảnh đặc biệt, ngục tù đen tối của chế độ Tưởng Giới Thạch ở Trung Quốc những năm bốn mươi hai mươi của thế kỷ XX. Người tù thi sĩ tay bị xiềng, chân bị xiềng, thân thể bị hành hạ trong ngục tù lạnh lẽo nhưng tâm hồn vẫn lâng lâng, thanh thản, say sưa thưởng thức vẻ đẹp của đêm trăng:

Trung địa ngục không có hoa, không có diệc,
Đối thủ của lương yếu và khiếu nại?
(Trong ngục không rượu không hoa,
Cảnh đẹp đêm nay, khó có thể thờ ơ)

Câu thơ đầu diễn tả hiện thực phũ phàng của chốn lao tù: rượu không, hoa cũng không. Tại sao trong tù không thể có rượu và hoa để làm phấn chấn tâm hồn thi sĩ? Ngày xưa uống rượu ngắm trăng, uống rượu thưởng hoa là chuyện thường tình. Vào những đêm trăng đẹp, nhà thơ thường mang rượu ra uống để thưởng hoa, thưởng trăng. Có đủ rượu và hoa, cuộc vui sẽ thú vị và mãn nguyện. Nói chung, người ta chỉ ngắm trăng khi thảnh thơi, tâm hồn thanh thản. Nhưng ở đây, nhà thơ ngắm trăng trong hoàn cảnh đặc biệt của chốn ngục tù mà mình đang bị dày vò, phải sống một cuộc đời “chênh vênh”, không thích hợp để thưởng thức cảnh trăng thanh cao. Làm sao có rượu thưởng trăng? Không có nhà tù nào “nhân đạo” đến mức mỗi khi trăng lên lại mang rượu hoa mời tù nhân ngắm trăng. Ý thơ chỉ có thể hiểu rằng, trước cảnh đêm trăng đẹp, nhà thơ bỗng khao khát được thưởng thức trăng rằm.

Xem thêm bài viết hay:  Kể lại kỉ niêm của em trong kì nghỉ hè vừa qua

Dù giữa chốn lao tù, rượu không chồng hoa không…, hiện thực xám xịt, lạnh lùng phủ nhận tất cả, nhưng trong Bác tình yêu cuộc sống nồng nàn, cảm hứng vẫn dạt dào, say đắm, khiến Người phải thốt lên: Cảnh đẹp quá. đêm nay thật khó bỏ qua. Câu thơ thể hiện niềm phấn khởi, rạo rực của Bác trước đêm trăng đẹp. Vầng trăng tròn vành vạnh như giục giã, mời gọi nhà thơ bước ra giữa tự do ngắm cảnh, bầu bạn với trăng. Do hoàn cảnh bị giam cầm ngặt nghèo, sự thưởng trăng của người tù-nhà thơ chỉ được thu gọn lại bằng một cử chỉ âm thầm, lặng lẽ:

Hướng phía trước khán Minh Nguyệt,
Nguyệt tham gia động viên khán giả.
(Ai nhìn trăng soi qua cửa sổ,
Trăng nhòm nhà thơ ngắm cửa.)

Bác say mê nhìn trăng qua cửa sổ. Bốn bức tường phòng giam chật hẹp không thể chứa nổi niềm xúc động mênh mông. Bác thả hồn theo ánh trăng và gửi gắm vào đó niềm khát khao tự do cháy bỏng. Dường như nhà thơ muốn gửi lời thủ thỉ đến trăng: Trăng ơi, có hiểu ta yêu trăng đến nhường nào không?

Lời tâm sự, thổ lộ chân thành từ sâu thẳm tâm hồn con người đã được vầng trăng cảm hóa, sẻ chia. Vầng trăng lung linh bỗng hóa tri kỷ, tri kỷ:

Trăng nhòm nhà thơ ngắm cửa.

Trăng đã vượt song sắt tiễn thi nhân (nhà thơ) vào ngục. Thế là cả người và trăng chủ động tìm đến nhau. Nghệ thuật nhân hóa cho thấy người tù thi sĩ và vầng trăng tự do trở nên gắn bó mật thiết với nhau từ bao giờ.

Cả bài thơ không có dù chỉ một âm thanh nhỏ. Không gian của sự tĩnh lặng tuyệt đối tôn lên chiều sâu của tâm hồn con người và tâm hồn sinh vật. Người ngắm trăng, trăng lặng nhìn người, không nói mà nói bao điều.

Hai câu thơ còn thể hiện sức mạnh tinh thần kì diệu của người tù thi sĩ ấy. Bên trong là ngục tù tăm tối, hiện thực tàn bạo, bên ngoài là vầng trăng thơ mộng, là thế giới của tự do, của vẻ đẹp lãng mạn làm say lòng người. Giữa hai cực ấy là song sắt nhà tù, nhưng song sắt nhà tù cũng bất lực trước những khát vọng và những rung cảm tinh tế của hồn thơ.

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn hay miêu tả con dường quê đầy cây xanh, bóng mát

Hai câu thơ chữ Hán trong nguyên tác thể hiện đầy đủ hơn sự hòa hợp đặc biệt giữa người tù thi nhân và vầng trăng. Sự tương phản rất đúng đắn đã làm nổi bật tình cảm mãnh liệt của cả người và trăng. Giữa người và trăng, tuy có song sắt của nhà tù ngăn cách, nhưng con người đã để tâm hồn mình bay bổng vượt ra khỏi không gian chật hẹp, giam hãm để ngắm trăng sáng (Nhân hướng, tiền, nguyệt), tức là để bầu bạn. . . với mặt trăng tự do tỏa sáng trên bầu trời. Trăng dường như cũng hiểu lòng người và tha thiết đáp lại: Trăng lấp ló qua khe mắt thi nhân.

Bài thơ “Ngắm trăng” vừa thể hiện tình yêu thiên nhiên tha thiết của nhà thơ Hồ Chí Minh vừa thể hiện sức mạnh tinh thần to lớn của người chiến sĩ cách mạng vĩ đại. Đằng sau những vần thơ kinh điển ấy là một tinh thần thép, thể hiện ở khát vọng tự do, một cách ung dung tự tại, vượt qua những áp bức, áp bức dã man trong tù ngục.

Qua bài thơ, người đọc cảm nhận được người tù cách mạng dường như bất chấp cả can ngăn, không màng đến xiềng xích, đói rét, muỗi mòng, ghẻ lở… của chế độ nhà tù khủng khiếp. Hồn bay lên vầng trăng gần.

Ánh trăng sáng ngời đã đẩy lùi bóng tối ngột ngạt, u ám của nhà tù. Giữa Bác và vầng trăng – nhà thơ tự do và thiên nhiên vĩnh hằng – có một sự hòa hợp thiêng liêng khó tả. Cũng như bao lần khác, trong hoàn cảnh khó khăn, Bác vẫn nhìn trăng, như hướng về cái Đẹp của cuộc đời.

Bài thơ “Ngắm trăng” là một minh họa sinh động cho hai câu thơ Hồ Chí Minh viết ở trang bìa cuốn Nhật ký trong tù: Xác trong tù, hồn ngoài tù. Trong số nhiều bài thơ về trăng của Bác Hồ, bài Ngắm trăng mang một vẻ đẹp giản dị và khác lạ. Bốn câu, hai mươi tám chữ, ngắn gọn nhưng chứa đựng những ý nghĩa to lớn, sâu sắc về tâm hồn, đạo đức, nhân phẩm và phong cách của một Con người chân chính: Hồ Chí Minh.

Bạn thấy bài viết Phân tích bài thơ Ngắm Trăng (Vọng Nguyệt) của Hồ Chí Minh có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích bài thơ Ngắm Trăng (Vọng Nguyệt) của Hồ Chí Minh bên dưới để Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Nhớ để nguồn: Phân tích bài thơ Ngắm Trăng (Vọng Nguyệt) của Hồ Chí Minh của website imperialhotelschool.edu.vn

Chuyên mục: Văn mẫu hay

Viết một bình luận