Phân tích bài thơ Mới Ra Tù Tập Leo Núi của Hồ Chí Minh

Đề bài: Phân tích bài thơ Mới ra tù, tập Leo núi của Hồ Chí Minh để thấy tinh thần lạc quan của Bác sau khi thoát khỏi nhà tù?

Bài thơ Mới ra tù, Leo núi của Hồ Chí Minh không nằm trong tập thơ Nhật ký trong tù được viết sau khi Bác ra tù. Dù sức khỏe rất kém vì sau mười bốn tháng bị giam cầm và tra tấn, Bác vẫn cố gắng tập đi và tập leo núi.

Từng bước, từng bước, Bác rất cố gắng tập đi bộ mười bước mỗi ngày và tập leo núi. Lần đầu tiên leo lên đỉnh núi, Bác đã cao hứng sáng tác bài thơ này.

Dưới đây là một số bài văn mẫu hay có phân tích bài thơ Mới ra tù leo núi của Hồ Chí Minh cho các bạn tham khảo:

Bài 1. Bài văn phân tích bài thơ Mới ra tù và lên núi của Hồ Chí Minh của tác giả Thái Minh Hoàng:

Bài thơ Mới ra tù tập leo núi nguyên tác là Tân ra tù học đan, không có trong Nhật ký trong tù – Hồ Chí Minh viết bài thơ này khi Người vừa thoát khỏi nhà tù của chính quyền Tưởng Giới Thạch vì một chút. Long Tấn ra tù, chỉ vài từ đơn giản nhưng chứa đựng biết bao ý nghĩa. Sau mười bốn tháng “tê liệt và gông cùm”…

Phân tích bài thơ Mới ra tù leo núi của Hồ Chí Minh – Minh họa

Bác Hồ “học vẽ” để mau chóng hồi phục sức khỏe để trở về với Tổ quốc và các đồng đội đang háo hức chờ đợi trong khi đôi chân của Bác không còn vững vàng – kết quả của những ngày dài sống trong cảnh “bất nhân” trong nhà lao.

Nếu không chú ý đến hoàn cảnh đó, chúng ta không thể thấy hết được sự cao cả của phong thái, khí phách và tình cảm nồng nàn của Bác trong bài thơ. Khi bàn về bài thơ này, nhà phê bình Quách Mạt Nhược viết: “Không biết lai lịch ra sao, chỉ cho là một bài thơ bình thường tả cảnh lên núi mà nhớ đến bạn. Bài thơ được viết khi tôi ra tù, tôi chợt nhận ra rằng tác phẩm có một ý nghĩa khác.” Bài thơ không tập trung vào việc khắc phục khó khăn như một số bài thơ lên ​​đường khác mà chủ yếu thể hiện tình cảm nhớ quê hương, đồng chí, bè bạn.

Bài thơ mở đầu bằng hai câu:

Bốt van được sơn, bốt sơn và vân vân
Tâm trong như thủy tinh không trần

Dịch bệnh:

Núi ôm mây, mây ôm núi
Lòng sông gương sáng bụi mờ
.

Câu thơ đầu trong bản dịch thơ chỉ đảo vị trí các từ khiến người đọc dễ hiểu nhầm vị trí của tác giả khi nhìn thiên nhiên:

Núi ôm mây, mây ôm núi
(Thứ tự: núi-mây-mây-núi)

Nhưng trong nguyên văn chữ Hán lại có thứ tự khác:
Bốt van được sơn, bốt sơn và vân vân

(Thứ tự: hoa văn – sơn – sơn – họa tiết)

Nếu nhìn thấy núi trước (theo bản dịch) thì chắc hẳn nhà thơ đã đứng dưới chân núi. Nhưng nhìn thấy mây trước (theo nguyên tác) thì chắc hẳn nhà thơ đã đứng trên một đỉnh núi cao chỉ có mây bao bọc, ngước nhìn lên thấy núi và một tầng mây khác quấn lấy đỉnh đỉnh. Từ vị trí ấy, nhà thơ nhìn xuống có thể bao quát cả dòng sông chảy ngang qua chân núi như một tấm gương phẳng, sáng không một hạt bụi vì nó phản chiếu ánh sáng của bầu trời. Nếu đứng bên dưới nhà thơ không thể nhìn thấy như vậy.

Xem thêm bài viết hay:  Kể một câu chuyện về tính trung thực

Ở hai câu đầu này, giữa khung cảnh bao la trời cao đất rộng, bóng dáng lữ khách thướt tha thong dong dạo bước trên đình Tây Phong hiện lên rất rõ nét. Ca từ nhẹ nhàng, ý thơ phóng khoáng, giọng điệu trầm tư, mang phong cách truyền thống của các nhà thơ đời Đường xưa. Hình thức điệp ngữ và nhân hóa ở câu đầu (Vạn ủng trùng sơn, sơn ủng tiếp) giúp ta hình dung ra một thiên nhiên sinh động với những đỉnh núi mây ngàn quấn quýt tạo nên một sự hài hòa vừa nên thơ vừa hùng vĩ. Những hình ảnh “sơn”, “vạn” lấp lánh như núi và mây: động từ “khởi” lặp lại hai lần nổi lên như muốn nhấn mạnh sự giao hòa nồng nàn, quyến rũ giữa bao la của đất trời. Mây, núi và người vốn dĩ đã xa xăm hiện lên trên trang thơ thật hòa quyện, hài hòa. Giữa bức tranh cao rộng giữa mây trời ấy, nhà thơ đã thêm vào đó một ngòi bút thật mềm mại, uyển chuyển bằng một dòng sông trong vắt và tĩnh lặng đến lạ lùng:

Tâm trong như thủy tinh không trần

Mặt sông như tấm gương trong veo không chút bụi trần, phản chiếu tâm hồn trong sáng đẹp đẽ. Đằng sau câu thơ ấy dường như là tiếng reo vui, niềm hạnh phúc của một người không hổ thẹn với bản thân, đã vượt qua bao gian nan, vất vả, gian khổ mà vẫn trong trắng, tinh khiết như đóa sen giữa chốn bùn nhơ. Nước đọng vẫn thơm ngon. Thiên nhiên thật đẹp. Mới mẻ và tinh khiết làm sao! Chỉ hai câu thơ thôi đã lột tả được vẻ đẹp thơ mộng, dịu dàng của thiên nhiên và ẩn chứa bên trong là một niềm tự hào nồng nàn.

Nhưng đến hai câu thơ tiếp theo, nhà thơ mới thực sự hiện ra với nhiều tâm sự, niềm vui:

Khôi phục quân Tây Phong
Đạo vọng cổ phương nam

Dịch bệnh:

Phục hồi phố đi bộ Tây Phong
Nhìn lại trời Nam nhớ bạn xưa

Nhịp điệu thay đổi, âm điệu trầm lắng, thiết tha, chất chứa bao nỗi niềm khắc khoải, nhớ nhung. Từ “bồi hồi” đi đôi với từ “độc thân” – một mình dạo bước giữa thiên nhiên bao bọc quấn quýt, hòa cùng cảm giác vắng vẻ, cô đơn với bao nỗi nhớ nhung da diết. Tuy được tự do nhưng anh vẫn xa cách đồng chí, đồng bào. Tâm trạng của anh lúc này là nỗi buồn xen lẫn niềm vui, và mãnh liệt hơn cả là niềm khao khát được trở về quê hương. Câu cuối của bài thơ kết thúc trong một không khí buồn kéo dài:

Đạo vọng cổ nhân Nam Thiên Tiếu

Từ ngữ trong câu thơ mang màu sắc cổ kính, hình ảnh thơ mang màu sắc cổ điển đặc biệt với ba chữ “cố nhân” – một nhóm từ cổ kính, ước lệ khiến cho câu thơ càng cổ điển nhưng lại gửi gắm một thông điệp yêu thương. những tình cảm rất mới của nhà thơ: nỗi nhớ quê hương, đất nước, đồng bào, đồng chí của những người Cộng sản trước hết là lòng trung thành với cách mạng, với những con người đang khao khát được trở về quê hương thân yêu. . Đứng trên đỉnh núi cao, Bác Hồ nhìn về trời Nam đất Việt với tình cảm sâu nặng, nỗi nhớ mong, chờ đợi sau bao tháng ngày xa cách, bao đêm trằn trọc, trằn trọc, trằn trọc không ngủ…

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích lợi ích của một môn thể thao mà em thích

Đọc câu cuối của bài thơ, ta liên tưởng đến bài thơ Ức Hữu (Nhớ bạn) trong bài thơ Nhật ký trong tù:

Ngày anh đi em tiễn anh bên sông
Hẹn gặp lại khi lúa chín đỏ;
Bây giờ đã thu hoạch xong, cày xong,
Nhà của tôi vẫn là một mớ hỗn độn.

Bài thơ giàu cảm xúc. Nỗi nhớ bạn bè, nhớ quê hương, mong ngày trở về là tình cảm sâu nặng của Hồ Chí Minh, tình cảm đó được lặp đi lặp lại xuyên suốt bài thơ, trong đó bài thơ Mới ra tù, thu leo ​​núi là một ví dụ tiêu biểu với tấm chân tình chân thành. và những lời nhắn nhủ tha thiết. Bài thơ là một thông báo ngắn để trấn an đồng chí, đồng bào ở quê nhà.

Mới ra tù, cuộc leo núi coi như kết thúc một chặng đường dài gian khổ trên con đường hoạt động của Hồ Chí Minh và mở ra trước mắt Người một con đường mới mà Người đã chuẩn bị tinh thần. Quyết tâm tham gia. Từ trên đỉnh núi, Người nhìn về trời Nam, hồi tưởng về những người bạn cũ, những người bạn đang háo hức chuẩn bị cho cuộc Cách mạng Tháng Tám sắp tới mà mọi người đang từng phút chờ đợi để đi đến thắng lợi. cuối cùng.

————————————-

Bài 2. Bài văn phân tích bài thơ Mới ra tù Tập leo núi của Hồ Chí Minh của Hoàng Thị Minh Vân:

Bài thơ Vừa ra tù, leo núi không có trong Nhật ký trong tù. Hồ Chí Minh viết bài này khi mới ra tù. Bài thơ được viết trên mép báo với dòng chữ “Chúc các đồng chí ở nhà mạnh khỏe, làm việc hăng say. Ở đây bình yên”, gửi lại cho các đồng chí ở nhà đang chờ tin, nghe tin Hồ Chí Minh đã chết trong tù. Bài thơ mang đến cho đồng chí niềm vui lớn: Bác còn sống, đã ra tù và sắp bước sang một giai đoạn hoạt động mới.

Vừa ra tù tập leo núi

Sau khi ra tù, sức khỏe của ông sa sút trầm trọng. Tác giả Trong lúc đi đường đã viết: Khi được thả, Bác Hồ mắt kém, chân không đi được. Bác quyết tâm tập đi, mỗi ngày mười bước, dù đau nhưng phải bò, phải bò, phải đi được 10 bước mới được.

Phân tích bài thơ Mới ra tù lên núi của Hồ Chí Minh

Phân tích bài thơ Mới ra tù leo núi của Hồ Chí Minh – Minh họa

Cuối cùng, Bác không những bước đi vững vàng mà còn leo cả núi. Lần đầu tiên lên đỉnh núi. Bác hào hứng làm một bài thơ bằng chữ Hán.

Bài thơ Vừa ra tù, tập leo núi được làm trong hoàn cảnh đó. Chuyện leo núi của Bác nhằm rèn luyện ý chí và thân thể để tiếp tục làm việc. Chủ đề của bài thơ Mới ra tù tập leo núi không nhằm mục đích vượt khó như một số bài thơ lên ​​đường khác mà chủ yếu thể hiện tình cảm nhớ quê hương, nhớ đồng chí, bạn bè.

Núi ôm mây, mây ôm núi.

Hình ảnh núi và mây được thể hiện qua hai hình ảnh gắn bó: núi ôm mây, mây ôm núi như tình đồng chí, bạn bè thương yêu nhau. Hình ảnh mây núi ở đây không ám chỉ tình hình chính trị đen tối ở Trung Quốc những năm 40 như một lời giải thích.

Xem thêm bài viết hay:  Một câu chuyện hay về tính hiếu học đáng ngưỡng mộ

Sau gần 14 tháng xa xứ, anh háo hức chờ tin ở quê nhà:

Năm tháng nước xưa hơi vắng,

Tin tức ở nhà trông bữa tối. (tức là cảnh).

Nỗi nhớ quê hương, bạn bè, anh cũng muốn thổ lộ một phần thầm kín trong lòng.

Lòng sông sáng, bụi không mờ.

Đứng trên đỉnh núi cao nhìn xuống dòng sông, lòng sông như một tấm gương nước trong vắt, không một chút bụi. Thiên nhiên cũng có những khoảnh khắc, những trạng thái trong sáng như chính lòng Ngài trong hoàn cảnh ấy. Tình cảm của ông luôn trung thành với cách mạng và nhân dân. Nhà nghiên cứu Đặng Thai Mai nhận xét: “Đằng sau bức tranh phong cảnh này, đằng sau những lớp mây núi, đằng sau làn nước trong vắt dưới chân Tây Phong Lĩnh là ấn tượng không bao giờ phai trong tâm hồn người nghệ sĩ. Người đọc là tâm trạng sâu sắc và cao cả của con người.

Thiên nhiên ở đây đã góp phần thể hiện tình cảm sâu sắc của con người:

Đi dạo Tây Phong lãnh đạo,

Nhìn lại trời Nam nhớ bạn cũ.

Tình bạn vẫn là một hình ảnh đẹp trong đề tài quen thuộc: nhớ bạn (bạn bè) được thể hiện trong Nhật ký trong tù:

Ngày em ra đi, anh tiễn em ra bến sông,

Hẹn gặp lại khi lúa chín đỏ:

Bây giờ đã thu hoạch xong, cày xong,

Quê hương, tôi vẫn đang loay hoay. ( Nhớ bạn)

Cảm xúc nhớ bạn trong bài thơ Vừa ra tù tập leo núi được bộc lộ trong hoàn cảnh tác giả đã được trả tự do. Trong lòng Hồ Chí Minh lúc này vừa vui vừa buồn. Niềm vui của người chiến sĩ cách mạng giữ được sự liêm khiết qua bao thử thách tù đày, niềm vui và hy vọng gặp lại bạn bè. Nhưng dù sao anh vẫn ở trong hoàn cảnh xa Tổ quốc, xa bạn bè nên không tránh khỏi nỗi buồn và sự cô đơn. Trước mắt là một giai đoạn hoạt động mới mà anh chuẩn bị tinh thần để quyết tâm tham gia. Biết bao cảm xúc xao xuyến trong lòng người chiến sĩ cách mạng.

Có ai ngờ rằng giữa thiên nhiên hùng vĩ và trong trẻo ấy, người đàn ông một mình đi trên đỉnh núi với phong thái rất phong trần ấy lại là một chiến sĩ cộng sản của thời đại chúng ta đang chuẩn bị bước ra đời. vào cuộc chiến sinh tử với kẻ thù.

Bạn thấy bài viết Phân tích bài thơ Mới Ra Tù Tập Leo Núi của Hồ Chí Minh có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích bài thơ Mới Ra Tù Tập Leo Núi của Hồ Chí Minh bên dưới để Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Nhớ để nguồn: Phân tích bài thơ Mới Ra Tù Tập Leo Núi của Hồ Chí Minh của website imperialhotelschool.edu.vn

Chuyên mục: Văn mẫu hay

Viết một bình luận