Nghị luận và nhận xet bài thơ Nhớ Rừng rất hay

Đề: Nhà thơ Hoài Thanh nhận xét về bài thơ Nhớ rừng: ‘Cứ ngỡ lời nói đưa đẩy, day dứt có sức mạnh phi thường. Thế Lữ giống như một vị tướng điều khiển quân đội Việt Nam bằng những mệnh lệnh không thể khuất phục. ‘Bạn hiểu sự thiên vị đó như thế nào? Chứng minh qua bài thơ.

PHÂN CÔNG

Đây là một bài thơ có giá trị của nhà thơ Thế Lữ – ngọn cờ đầu của thơ mới giai đoạn 1930 – 1945. Bài thơ được sáng tác năm 1934 vào thời điểm phong trào yêu nước và cách mạng của nhân dân ta vừa trải qua thời kỳ khủng bố của thực dân. thực dân Pháp. Bài thơ là lời độc thoại của con hổ bị nhốt trong vườn bách thú thể hiện sự tức giận vì bị mất tự do, bị giam cầm và nỗi nhớ cuộc đời khi được tự do rong ruổi làm chúa sơn lâm. .

Để miêu tả tâm trạng của “vua rừng” trong một hoàn cảnh bi đát, nhà văn Thế Lữ đã phải sử dụng một cách sinh động ngôn ngữ để thể hiện ngoại hình của một con hổ bị nhốt trong cũi sắt. – như một thú vui của thế giới – nhưng bên trong linh hồn thiên thần, nó vẫn là ‘chúa tể của vạn vật’.

Vì thế, nhà phê bình Hoài Thanh đã nói: “Tôi tưởng mình thấy ngôn từ bị một sức mạnh phi thường xô đẩy, dày vò. Thế Lữ giống như một vị tướng điều khiển quân đội Việt Nam với những mệnh lệnh không thể cưỡng lại’.

Quả thật tác giả đã sử dụng ngôn ngữ một cách sinh động, tài tình, thể loại nào cũng vận dụng rất tốt để khắc họa, hay kể lại bi kịch tủi nhục của con hổ.

Điều đầu tiên nổi bật trong tâm trạng của con vật bị nhốt trong lồng này là sự căm ghét, phẫn uất, chán chường và khinh thường mọi thứ xung quanh nó: ‘Ôm khối căm thù trong lồng sắt’. Thậm chí, lòng căm thù của nó dường như được ‘vật chất hóa’ thành một vật cụ thể, một ‘khối’ bê tông rắn chắc khó tan để nó phải kiên nhẫn ‘gặm nhấm’! Vì thế thái độ của nó là “Ta nằm nhìn ngày tháng trôi”: hình ảnh con hổ “nằm rạp” ở đây bộc lộ rõ ​​tâm trạng chán chường của nó, chán chường không muốn hành động. thiết lập để không làm gì hơn và chỉ ‘nằm xuống’. Và ‘Nay ta ôm oán ngàn cân’: ‘nỗi oán ngàn cân’ của con hổ cũng đã được ‘vật chất hóa’, cũng trở nên cụ thể, thành hình, thành khối buộc nó phải ‘ôm’ cho đến ‘ngàn thu’! Coi thường tất cả:

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn phân tích bài thơ Đoàn thuyền đánh cá của Huy Cận hay

‘Khinh những kẻ kiêu ngạo, ngu ngốc Hãy ngước mắt lên để chế giễu sự hùng vĩ của rừng già’.

và coi thường ‘gấu điên’ và ‘báo hoa mai vô tư’…

hàng xóm, và nó ghét:

‘Những cảnh ghét không bao giờ thay đổi,

Những cảnh đã sửa đổi, tầm thường, giả tạo:

Chăm sóc hoa, cắt cỏ, đường bằng phẳng, cây cối;

Giải nước đen giả, không hiểu dòng chảy

Len dưới nách đôi gò thấp…’

Tóm lại, anh ta ghét tất cả những cảnh sở thú vụn vặt này! Đúng vậy, núi rừng hùng vĩ của ‘chúa sơn lâm’ cổ đại so với vườn bách thú trước mặt, cảnh tượng trước mắt này quả thực thảm hại, tầm thường và giả dối!

Chính vì vậy, nó nhớ da diết “những ngày đói khổ ngày xưa” và da diết nhớ “cảnh núi bóng loáng, cây cổ thụ tiếng gió hú, tiếng sầu gọi núi”. Nó chợt chiêm nghiệm mình trong ‘giấc mơ lớn’ để nhớ lại thời còn tự do ‘vùng vẫy ngày xưa’. Và lúc này, hình ảnh con hổ bỗng hiện lên trên trang thơ tuyệt đẹp:

‘Với tiếng kêu dữ dội của bài hát dài,

Tôi bước lên, mạnh dạn, trang nghiêm,

Lăn cơ thể tôi như một làn sóng cuộn nhịp nhàng,

Bóng thầm, lá gai, cỏ sắc ”và cũng thật hùng vĩ:

‘Trong hang tối, mắt tôi khi cau lại,

Là làm cho mọi thứ im lặng,

Tôi biết rằng tôi là chúa tể của tất cả mọi thứ,

Giữa chốn hoa không tên không tuổi

Với những ngọn núi đẹp, hùng vĩ, được tự do tận hưởng mọi thú vui khi làm chúa tể:

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn tả cảnh trường em trước buổi học của một bạn học sinh giỏi văn

– ‘… Những đêm vàng bên suối,

Em đứng uống say ánh trăng tan’

– ‘…Ngày mưa quay về ngàn hướng,

Chúng tôi âm thầm nhìn đất nước mình đổi mới ‘

– ‘… Bình minh của cây xanh và ánh nắng,

Tiếng chim hót giấc ngủ của ta thật tưng bừng ‘.

– ‘…Những buổi chiều đẫm máu sau rừng Tôi chờ nắng cháy da chết

Hãy để tôi lấy một phần bí mật’…

Quả thật, trong kí ức của hổ, khung cảnh núi rừng, thiên nhiên hùng vĩ hiện lên đầy hoang sơ và thơ mộng! Nhưng, ngoài nỗi nhớ nhung, tự hào, ta còn thấy thất vọng với tiếng thở dài chua xót của nó:

‘Than ôi! Một thời huy hoàng giờ còn đâu? ‘

Câu hỏi tu từ này nói lên cả nỗi xót xa và thất vọng lớn lao. Chúng tôi cảm nhận được nỗi nhớ này vô cùng sâu sắc (‘Tôi sống mãi trong tình yêu và nỗi nhớ’) và nỗi nhớ đó đã trở thành ‘giấc mơ lớn’ của nó:

‘Bạn có biết trong những ngày buồn chán,

Tôi đang theo đuổi một giấc mơ tuyệt vời, Hãy để tâm hồn tôi bay gần bạn,

– Ôi cảnh rừng kinh khủng của tôi! ‘

Như vậy, rõ ràng Thế Lữ xứng đáng là vị tướng giỏi, tài ba điều binh khiển tướng trong bài thơ Nhớ rừng. Chính nhờ sự sắp xếp các từ một cách hợp lý mà chúng trở nên có sức mạnh không thể cưỡng lại, đối với nhiệm vụ được giao cho từng loại từ phù hợp với vị trí diễn đạt trong câu trong cụm từ. Với hệ thống thơ giàu hình tượng, đường nét liền mạch, màu sắc rực rỡ, tác giả đã tạo nên những bức tranh đẹp lộng lẫy, gây ấn tượng mạnh cho người đọc. Có những hình ảnh thơ thể hiện sự sáng tạo nghệ thuật độc đáo, bất ngờ (“Đêm vàng bên suối”, “uống trăng tan”, “ánh máu sau rừng”, “đợi nắng tàn” …)

Và ngôn ngữ, âm nhạc, nhịp điệu vô cùng phong phú, gợi cảm… thể hiện thành công ý tưởng, tình cảm của nhà thơ.

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn cảm nghĩ về dòng sông

Ta có thể đọc lại hàng loạt động từ, tính từ có sức gợi hình rất mạnh mẽ, diễn tả cảnh rừng thiêng nước độc hùng vĩ và sức mạnh thống trị của hổ: (‘bóng’, ‘cây cổ thụ’, ‘gió hú”…, ‘gào nguồn tiếng’, ‘gào một bài dài’, ‘to to’, ‘đàng hoàng’, ‘cuộn thân’, ‘sóng nhịp nhàng’, ‘bóng im lìm’, ‘đôi mắt thần khi cau có’…)

Âm nhạc và nhịp điệu rất uyển chuyển trong từng câu thơ.

Câu thơ đầu có nhiều vần, thể hiện sự day dứt, âm điệu tập trung ở hai chữ ‘hận’ như dồn nén, sầu muộn: ‘Ôm khối hận trong lồng sắt’.

Câu thơ thứ hai với nhiều vần khiến giọng trầm hơn, thể hiện tâm trạng buồn bã, chán chường: ‘Ta nằm dài nhìn ngày tháng trôi’.

Câu cảm thán như một tiếng thở dài xé ruột, đầy tiếc nuối: ‘Chao ôi! Giờ huy hoàng ở đâu? ‘

Âm vang trong giọng thơ cuối bài như một âm vang của một lời nhắn nhủ đau xót: “Hỡi cảnh rừng ôi! ‘

Từ hình ảnh và tâm trạng của con hổ được thể hiện trong bài thơ, ta có thể liên tưởng đến tâm trạng của những lớp người trong xã hội Việt Nam lúc bấy giờ đang bị giam cầm trong ách nô lệ khắc nghiệt của thực dân Pháp. Vì vậy, bài thơ đã thể hiện nỗi tủi hổ của những người nô lệ bị mất tự do, đồng thời thể hiện niềm khát khao, khát khao tự do.

Bạn thấy bài viết Nghị luận và nhận xet bài thơ Nhớ Rừng rất hay có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Nghị luận và nhận xet bài thơ Nhớ Rừng rất hay bên dưới để Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Nhớ để nguồn: Nghị luận và nhận xet bài thơ Nhớ Rừng rất hay của website imperialhotelschool.edu.vn

Chuyên mục: Văn mẫu hay

Viết một bình luận