Kể lại ngày đầu tiên đi học của em

Bạn đang xem: Kể lại ngày đầu tiên đi học của em tại imperialhotelschool.edu.vn
Bạn đang xem: Kể lại ngày trước hết đi học của em tại TRƯỜNG ĐH KD & CN Hà Nội

Kể lại ngày trước hết đi học của em – Bài làm 1

Có nhẽ, trong cuộc đời trong sáng của tuổi học trò chúng mình, cái đáng nhớ nhất là buổi tựu trường trước hết vào lớp 1 thì phải. Một ngày rãnh rỗi, tôi ngồi vào bàn học và cầm quyển sách ngữ văn 8 đọc bài “Tôi đi học”, tự nhiên có cái gì đó thút đẩy tôi nhớ lại cái buổi tựu trường trước hết của mình.

Tôi và mẹ đã sếp vở vào trong chiếc cặp gấu xinh xẻo của tôi từ hôm qua rồi. Tôi mặt thử bộ đồ nhưng mẹ đã sắm cho tôi. Tôi nhìn vào tấm gương trước mặt, tôi bật cười vì thấy là lạ. Tối hôm đó, tôi ko sao ngủ được vì ngày mai là ngày tôi vào lớp 1, rồi ngủ thiết đi ko hay biết. Sáng đó là 1 buổi rạng đông trong xanh, những chú chim đang hót véo von bên những hàng cây ven đường cùng chị gió rủ nhau đánh nhạc. Mẹ dắt tay tôi đi trên trục đường làng thân thuộc, 2 bên đường là cây xanh và nhấp nhoáng cánh đồng lúa mênh mông.Cảnh vật hôm nay trông sao lạ lạ, có nhẽ lúa vàng hơn thì phải. Ở phía xa xa, sau những hàng cây xanh xanh là ngôi trường làng nhưng tôi sẽ học ở đó. Tới trước cổng trường, tôi có cảm giác hơi lo sợ, nhưng chẳng biết vì sao nữa. Rồi mẹ dắt tay tôi vào cổng, sân trường kha khá rộng và dày đặc người. Lúc đó tay tôi nắm chặt tay mẹ, mẹ cúi nhìn rồi xoa đầu tôi nói:

– “Con đừng lo, có mẹ đây nhưng”

Nghe mẹ nói, tôi cảm thấy bớt sợ hơn 1 tí. Tếng trống từ phía xa vang lên như đánh vào tim tôi 1 cái, tôi giật thột, mẹ xoa đầu và dẫn tôi tới lớp. Trước cửa lớp là cô giáo sẽ chủ nhiệm tôi. Cô đọc tên từng bạn và tới lược tôi,tôi sợ quá, ko biết làm sao nên òa lên khóc, cô giáo có vẻ mặt hiền lành đó nhẹ nhõm nói với tôi:

-“Em đừng khóc nữa, các bạn sẽ cười đấy, và chút nữa mẹ ko tới đón em đâu, thôi em vào lớp đi nào”

Tôi nhìn cô và bước vào lớp. Lớp học sạch sẽ và thoáng mát, bên phía dưới, các bạn đang ngồi trên những chiếc bàn sạch sẽ. Tôi ngồi vào chỗ trống ở phía cuối của lớp. Cô vào, giới thiệu rồi xếp chỗ lại và bầu lớp trưởng. Tôi được ngồi cạnh 1 bạn nữ, làm quen với bạn đó và nhiều bạn nữa. Cô giáo đọc và chúng tôi đánh vần theo. Tan học, mẹ tới đón tôi về, trên đường về nhà, tôi kể cho mẹ nghe tôi đã học những gì.

Cái ngày tựu trường là cái ngày tất cả các học trò đều trải qua,có nhẽ người nào đó ko nhớ tới nó, nhưng tôi thì khác, cái ngày tựu trường vào lớp 1 luôn ở mãi trong lòng tôi. Mỗi lần nhớ tới, làm tôi tích cực học tập nên năm nào cũng được học trò giỏi.

Kể lại ngày trước hết đi học của em – Bài làm 2

Tôi năm nay mười bốn tuổi, trải qua rất nhiều kì thi, gặp rất nhiều bạn, học rất nhiều thầy cô giáo và tôi được tham gia bảy lần khai trường. Nhưng đối với tôi, ngày trước hết đi học là kỉ niệm ko bao giờ tôi quên.

Tôi đã suýt được học mẫu giáo nếu lần đó tôi ko khóc và ôm mẹ khư khư, nên buổi trước hết vào lớp một là một ngày rất trọng đại đối với tôi và gia đình tôi. Mẹ sợ rằng tôi sẽ khóc và đòi về. Mẹ cũng sợ rằng tôi phải tạm ngừng việc học sang năm sau, lúc tôi đã đủ lớn để mẹ ko còn cảm thấy sợ và lo nữa. Từ mấy tuần trước, gia đình tôi đã sôi động hẳn lên. Bố mẹ sắm cho tôi bao nhiêu thứ lạ: bút chì, thước kẻ, cặp sách, vở và rất nhiều đồ dùng khác nhưng tôi ko nhớ rõ. Tôi có rất nhiều váy áo nhưng lần này mẹ vẫn đi sắm cho tôi một bộ đồ khác: áo trắng váy đỏ. Mẹ nói với tôi đó là “đồng phục”. Tôi được bố mẹ kể nhiều về trường lớp và tôi cũng lấy làm thích thú lắm về trò đời “tập viết”. Tôi có nhiều ước mơ. Tôi thích làm lớp trưởng, muốn có nhiều bạn, muốn học thật giỏi. Tối hôm đó, tôi nghĩ rất nhiều và mong cho tới ngày mai, ngày trước hết đi học. Sáng hôm sau, trời sẽ trong xanh, mát dịu, tôi sẽ cùng mẹ đi tới trường. Ôi! Thích quá!

Đúng như tôi dự đoán, sáng thu đó, một buổi sáng thật đẹp, trời rất cao và mây cũng rất xanh như tôi mong muốn. Ngồi sau mẹ, tôi hút sữa chùn chụt, nhìn ngắm trục đường lạ. Tôi chưa đi trục đường này bao giờ. Tuyến đường rất đẹp, hai bên cây xanh rì rào như chào đón tôi. Mẹ hỏi tôi rất nhiều nhưng chung quy điều mẹ lo lắng nhất là sợ tôi khóc, đòi về. Sau lúc tôi đã uống hết hai hộp sữa thì mẹ đi xe chậm lại và nói: “Tới rồi! Trường của con đấy! Trường Nam Thành Công”.

Xem thêm:  Kể một việc tốt em đã làm trong việc bảo vệ môi trường

Tôi giật thột, rồi tò mò tự hỏi sao trường to thế? Sao nhiều người thế? Tôi chợt thấy lo. Mẹ gửi xe rồi nắm tay tôi dắt vào cánh cổng trường to ơi là to! Nếu có người nào bảo tôi diễn tả sự to lớn của nó thì tôi chỉ có thể nói: “Nó to tới mức tôi tự hỏi mình có thể đi qua được ko?” Vì tôi nghĩ cổng to chỉ dành cho người to phệ nhưng thôi! Giữa một biển người tôi thấy mình thật nhỏ nhỏ, nếu ko có mẹ chắc tôi bị họ đè bẹp mất. Mẹ dẫn tôi đi lòng vòng một lúc rồi ngừng lại ở một dãy những bạn học trò khác. Mẹ tôi nói: “Lớp con đấy, bước vào đi con”. Tôi thấy sợ, níu lấy tay mẹ, tôi ước mẹ học cùng tôi mặc dù mẹ có to hơn tôi và các bạn một tẹo.

Xem thêm bài viết hay:  Cảnh giác rò rỉ thông tin cá nhân với ứng dụng hóa trang của Trung Quốc

Trên loa là tiếng của cô hiệu trưởng trường tôi. Tôi ko nghe thấy gì vì lúc đó tôi giật nảy mình lúc thấy mẹ lại dắt tôi đi. Tôi tự hỏi: “Mẹ dắt tôi đi đâu?”. Tôi đứng trước cửa của một căn phòng rất to, có nhiều bộ bàn ghế rất đẹp, nhìn thật sáng sủa sạch sẽ. Xung quanh tôi có rất nhiều bạn, người thì nắm tay mẹ, người thì ôm chân bố, có bạn còn bắt cả bà bế. Cái phòng nhưng tôi đứng đó là lớp 1D. Từ căn phòng có một người lạ bước ra. Cô đó còn trẻ và nom rất đẹp. Cô mặc bộ áo dài màu hồng phấn. Cô cười rất tươi, ngồi xuống hỏi thăm từng bạn. Cô hỏi tới tôi, tôi hơi sợ vì mẹ tôi từng dặn: “Người nào hỏi nhiều là mẹ mìn đấy! Họ hỏi để biết con ở đâu rồi tới tối bắt đi. Nên người nào hỏi con thì con đừng trả lời nhé!”. Nhưng tôi thấy cô dịu hiền quá vì thế lúc cô hỏi gì tôi trả lời hết, cả việc tôi tưởng cô là mẹ mìn. Cô cười và xoa đầu tôi. Tôi lại cười và nhìn mẹ, mẹ tôi cười thật xinh, gương mặt mẹ ko còn lo lắng nhưng rạng rỡ vô cùng. Tôi thiết nghĩ: “Đi học à? Đâu có gì đáng sợ!”.

Rồi cô giáo đọc tên từng bạn, nghe đọc tới tên có một bạn khóc nấc lên. Và người lớn phải đẩy vào lớp. Các bạn sợ, tôi hiểu vì sao, vì mọi thứ mới lạ quá. Nhưng tôi ko khóc, mẹ tôi cũng ko phải đẩy hay ấn, tôi tự đi. Tôi chẳng thấy lo ngại, tôi thấy mọi sự đều tốt đẹp: “Trời đẹp, phòng đẹp, cô giáo đẹp và mẹ tôi cũng đẹp”. Tôi ko muốn những cái đẹp đó bị nước mắt làm xấu đi. Và mẹ cũng đã dặn trước sẽ phải làm gì lúc tới trường, mẹ sẽ phải xa tôi. Nhưng rồi tôi lại thấy sợ, ko hiểu là sợ gì nữa nên tôi tự bước vào lớp lúc cô đọc tên. Tôi ngoái lại nhìn mẹ, tạm biệt mẹ và tạm biệt cả tuổi trẻ thơ. Cái tuổi thơ đầy ắp trò chơi. Tôi nhìn bạn kế bên, nó cũng ko rơi một giọt nước mắt, mặt tươi cười hớn hở. Nó có vẻ cao hơn tôi. Tôi hỏi nó: “Sao cậu dũng cảm vậy?”. Nó bảo nó đi học lần này là lần thứ hai. Tôi nghĩ: “Vậy là nó bị lưu ban”. Thảo nào … Tôi quay ra cửa sổ, nhìn mẹ, mẹ cười, tôi cũng cười. “Đi học à! Tầm thường thôi đâu có gì đáng sợ!”. Ngoài trời nắng nhảy nhót như cũng đang “đi học”.

Ngày trước hết đi học của tôi đấy! Thật là đặc trưng phải ko. Tôi cũng ko hiểu vì sao lúc đó tôi ko khóc nhưng tôi chỉ biết hôm đó mẹ tôi rất vui. Tôi hãnh diện vì làm cho mẹ vui. Tôi đã bước vào lớp một bằng một nụ cười …

Kể lại ngày trước hết đi học của em – Bài làm 3

Thời học trò là quãng thời kì đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi con người . Chính vì vậy , những kỉ niệm gắn bó với tuổi thần tiên đó cũng sẽ ko bao giờ phai nhạt trong tâm tưởng chúng ta. Và với tôi, nhưng ko, với rất nhiều người nữa, ngày khai trường trước hết sẽ là hồi ức tươi đẹp nhất, để lại ấn tượng thâm thúy nhất.

Ngày khai trường trước hết của các bạn như thế nào?

Còn với tôi, đó là một buổi sang mùa thu trời trong xanh. Mẹ gọi tôi dậy từ sáng sớm, rồi lại tất bật sẵn sàng cho tôi; nào quần áo đồng phục, sách vở, rồi nấu bếp sang cho cả nhà. Nhị mẹ bận rộn tương tự, tôi thầm tự nhủminhf phải vệ sinh thật nhanh chóng để mẹ ko phải nhắc nhở. Đấy vậy nhưng cứ một lúc mẹ lại giục tôi “Quỳnh ơi nhanh lên nào ko lại muộn giờ mất!” Lúc đó, tôi nghĩ thầm, chắc khai trường sẽ có rất nhiều chú công an, nếu mình đi muộn, mẹ sợ mình sẽ bị các chú đó bắt nên phải luôn mồm thúc tôi tương tự. Thế nên tôi quáng quàng cả lên, ăn vội mấy miếng cơm rang và lúc này, người giục mẹ tôi chở đi khai trường sớm lại chính là tôi. Mẹ cười phúc hậu và dịu dàng nói “Cứ từ từ thôi con ạ, còn sớm nhưng, ăn cho no đã” Rồi tới lượt bố tôi chậm rãi nói “Hôm nay con đã là học trò lớp một rồi, phải ngoan và biết nghe lời mọi người hơn nữa, ko còn nũng nịu, làm nũng bố mẹ như các em nhỏ nữa nghe chưa! Trong lớp con phải nỗ lực nghe cô giáo giảng bài, nỗ lực tập đọc, tập viết, dành được nhiều điểm 10, con có hứa với bố ko?” Tôi nhi nhí đáp: “Dạ, có ạ!” Tôi chào bố và ra sân lên xe, mẹ chở tới trường. Tuyến đường hôm nay thật đông đúc và nhôn nhịp, tôi nghe mẹ bảo, hôm nay , các bạn, các anh các chị cũng đi khai trường như tôi. Tôi thích thú và tò mò về ngôi trường mới, ko còn sợ chú công an như lúc ở nhà nữa. Tới rồi! Ngôi trường mới của tôi. Ôi! Đẹp quá! Tôi thốt lêntrong niềm sung sướng. Ngôi trường rộng rãivaf khang trang, trong sân trường có cả một hồ nước trong veo và vườn câyvowis đủ các lời hoa. Tới chỗ nào tôi cũng chỉ cho mẹ những phát hiện mới của mình.

Xem thêm bài viết hay:  Đề cương ôn hè môn tiếng Anh lớp 3 – Bài tập ôn hè môn tiếng Anh lớp 2 lên lớp 3

Xem thêm:  Tả lại một lần em đi học về bị trời mưa

Tới sân trường, tôi được mẹ dẫn vào hàng của lớp1A2. Chúng tôi, những cô nhỏ, cậu nhỏ học trò lớp 1bước vào lễ chào cờ trước hết. Tôi thắc mắc ko hiếuao trên cổ của các anh chị lớp lớn, người nào cũng đều đeo chiếc khăn mầu đỏ. Về sau tôi được mẹ giảng giải, nếu tôi cố gắnghocj tập và đạt kết quả cao sẽ được kết nạp làm đội viên đội thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh và cũng sẽ được đeo khăn quàng đỏnhuw các anh chị đó. Sauk hi kết thúc nghi lễ chào cờ, cô hiệu trưởng lên nhắc nhở và dặn dò hopcj sinhnhieemj vụ năm học mới . Lúc cô đánh những tiếng trống trước hết, cũng là lúc từng chùm bóng bay sặc sỡ được thả lên trời. Buổi lễ kết thúc và chúng tôi trở về lớp. Bỗng nhiên, tôi trông thấy…mẹ, mẹ đâu rồi! Tôi hốt hoảng đảo mắt khắp sân trường, vẫn ko thấy mẹ đâu. Tôi òa lên khóc nức nở. Bỗng tôi nhận thấy có một bàn tay đặt lên vai mình, sau đó là giọng nói nhẹ nhõm “Em nhỏ ở lớp nào? Sao đứng ở đây khóc nhưng ko vào lớp đi?” Tôi ngước mắt lên, một chi lớn tuổi hơn tôi, dáng cao gầy, tóc thắt hai bên . Tôi vừa nói, giọng nói nghen ngào trong tiếng khóc “Em…em học lớp 1A2. Em chẳng thấy mẹ ở đâu cả hu …hu…” Chị phì cười rồi nói: “Em nhỏ ngốc, chắc mẹ em về rồi, em vào lớp đi, lúc nào học song thì mẹ sẽ tới đón” Tôi thơ ngây hỏi chị : “Chị ơi, thế lúc nào học song hả chị? Em nghe chị láng giềng bảo phải học 12 năm cơ, thế lúc nào em lớn em lớn em mới được gặp mẹ à chị? À chị ơi, em ko biết lớp 1A2 ” “Ko phải đâu em à, em học từ hiện thời tới buổi trưa, mẹ sẽ tới đón”, vừa nói chị vừa dẫn tôi tới một phòng học “Đây là lớp 1A2, em nỗ lực học tập tốt nhé! Thôi chào em. Chị cũng phải về lớp đây!” Nói rồi chi chạy đi, thoắt cái đã ko còn thấy chị đâu nữa. Mãi về sau này tôi mới phát hiện , mình chưa hỏi tên, nhưng cái hình ảnhcao gầy và mái tóc thắt bím hai bên của chiij đã để lại ấn tượng ko bao giờ quên trong tôi.

Tôi bước vào lớp, một cảm giác thật khó tả : Xa lạ, bỡ ngỡ và đôi chút lo sợ. Cô giaosawps xếp chỗ ngồicho chúng tôi thật nhanh chóng. Chỉ tới lúc đã yên vị trong chỗ ngồi mới, tôi mới có dịp quan sát lớp học , cô giáo và những người bạn mới . Cảm giác xa lạ biến đi đâu mất, cô giáo nhắc chúng tôilaays sách vở viết bài tập viết trước hết. Ko gian trở thành vắng lặng. Sân trường vừa đông đúc, nhôn nhịp là thế, giờ đã ko còn một bóng người. Giờ đây, tôi chỉ còn nghe thấy tiếng lích chích của vài chú chim non và tiếng đọc bài của cô giáo…

“Ngày trước hết đi học, mẹ dắt tay tới trường, em vừa đi vừa khóc, mẹ dỗ ngon dỗ ngọt mến thương…Ngày đầu như thế đó, cô giáo như mẹ hiền,…” Ngày trước hết đó trôi qua, nhưng những xúc cảm sẽ ko bao giờ mờ phai, và với tôi, cái ngày đó như chỉ mới là ngày hôm qua nhưng thôi , những vui , buồn, hạnh phúc, thích thú, bỡ ngỡ, lo sợ trong ngày đầu tới lớp là những dư vang tới tận tương lai.

Kể lại ngày trước hết đi học của em – Bài làm 4

Xem thêm:  Kể lại câu chuyện đã làm thay đổi cuộc sống của em

Người nào nhưng chẳng có những ngày trẻ thơ nhỉ? Những ngày đó, dù hạnh phúc, dù cực khổ, dù đắng cay, nhưng đó cũng chính là những kỉ niệm ko bao giờ quên được. Sau này lúc bạn nhớ lại, nhìn lại nó, sẽ cảm thấy “sao ngày đó mình hồn nhiên quá”, hồn nhiên ở cái tuổi chưa hiểu đời. Và đó cũng là những thú vui nho nhỏ xoa dịu bạn trong cuộc sống hiện giờ.

Ngày nay, công nghệ hiện đại tiến bộ, có nhiều thú vui hơn cả ngày xưa của tôi, cuộc sống thay đổi nhiều, nhưng trong kí ức, những kỉ niệm thời thơ ấu sẽ mãi theo bạn suốt cả cuộc đời, sẽ mãi ở trong một góc kín tâm hồn của bạn!. Có những dòng hồi kí, đọc lại nhưng thấy buồn cười, đáng yêu làm sao, cũng có những trang hồi kí nhoè nét mực vì những dòng nước mắt!. Cũng như bao người khác, hồi kí của tôi diễn ra từ ngày trước hết đi học…

Ngày xưa, tôi cũng như mọi người khác, cũng có một ngày trước hết đi học. Và những kỉ niệm ngày đó đã luôn theo tôi cho tới tận hiện thời.Tôi vẫn nhớ như in câu trước hết của bài văn “tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh: “Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên ko có những đám mây bàng bạc , lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường….”. Sau này nhà văn Lý Lan cũng viết một bài văn rất hay về đêm trước ngày trước hết đi học của một cậu nhỏ.

Xem thêm bài viết hay:  Flash BIOS có thể giúp cho PC an toàn hơn không?

Các bạn có biết ko? Những hình ảnh thân yêu, trìu mến, những tấm lòng yêu con, lo lắng chăm sóc cho con của những nguời mẹ trong ngày trước hết đi học, đối với tôi, chỉ là những ước mơ, những khát khao nhưng trong đời này tôi ko bao giờ có được.

Ngày trước hết đi học của tôi ko giống và cũng ko được hạnh phúc như câu chuyện của hai nhà văn nổi tiếng đã viết ra, nhưng khác nhiều lắm, khác xa lắm các bạn ạ!

Tôi còn nhớ rõ buổi sáng đó. Mẹ gọi tôi thức dậy thật sớm. Mẹ thay cho tôi một bộ quần áo sạch, lành lẽ ( ko có quần áo mới đâu nhé!). Mẹ trao cho tôi một quyển vở và một cây bút chì, rồi vuốt tóc tôi bảo:

-Con đi học đi, ráng học giỏi nha con!

Thế là tôi đi học một mình cho buổi học trước hết của cuộc đời mình.

Tôi cũng đi trên “trục đường làng dài và hẹp”. Lòng tôi buồn man mác lúc nhìn những người mẹ âu yếm dắt tay con, những đứa trẻ nhỏ như tôi trên đường tới trường. Còn tôi, chỉ một mình thui thủi đơn độc, bị nhấn chìm trong đại dương hạnh phúc của người khác.

Lúc tới trường, tôi đâu có được rụt rè “đứng nép bên người thân”. Tôi đơn độc một mình, đứng dựa lưng vào gốc cây phượng vĩ trong sân trường, đưa mắt nhìn lên những chú chim nho nhỏ đang ríu rít bên những chùm hoa đỏ rực. Tôi thấy trên khoảng trời xanh mênh mông, có những đám mây nhỏ trôi chầm chậm, rồi tan mất tích. Tôi chợt nghĩ:” mình có như những đám mây đó ko nhỉ?”

Rồi tiếng trống trường vang lên dồn dập. Những tiếng trống như những nhát búa bổ vào lòng tôi. Tôi đang lo sợ. Nỗi sợ đó giờ đã chuyển thành sợ hãi. Tôi chạy vào hàng theo các bạn nhỏ khác, ko hề hiểu mình phải làm gì, và làm sao cho đúng. Tôi yên lặng cúi đầu, ko dám nhìn thầy giáo đang đứng phía trước học trò. Thầy gọi tên học trò vào lớp. Cuối cùng, chỉ còn lại một mình tôi đứng đối diện với thầy. Tôi ko được gọi tên. Tôi sợ quá, ngồi thụt xuống, ôm mặt, bật khóc nức nở. Thầy đỡ tôi dậy, hỏi:

– Con tên gì?

– Dạ! Con tên Đực.

– Con còn tên Đức nữa phải ko?

Tôi chợt nhớ ra mẹ có dặn tôi tên là Đức. Tôi mừng quá:

– Dạ phải rồi ạ! Con quên.

– Trời! Thầy gọi nhiều lần nhưng con nín thinh. thôi, con vào lớp đi!

Tôi đi vào lớp trong tiếng cười thương hại của nhiều người mẹ còn ở lại trong sân trường.

Vậy đó. Ngày trước hết đi học của tôi là tương tự đó. Các bạn đừng nghĩ rằng mẹ ko thương tôi. Mẹ thương tôi nhiều lắm. Nhưng mẹ còn phải đi làm từ sáng sớm để tôi có ăn và được đi học, còn cha tôi, vì bị một tai nạn, nên ko thể ở nhà được. Nhà tôi nghèo lắm,các bạn ạ!

Từ ngày đó, trong tôi luôn mang một nỗi buồn u uất, nhưng tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc, vì cha mẹ tôi đã chịu nhiều gieo neo để cho tôi được đi học nhưng ko hề có một lời than vãn. Họ chính là những thiên thần hộ mệnh của tôi. Còn tôi, tôi vẫn một mình đi học trên ” trục đường làng dài và hẹp”.

Bạn thấy bài viết Kể lại ngày trước hết đi học của em có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Kể lại ngày trước hết đi học của em bên dưới để https://hubm.edu.vn/ có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website ĐH KD & CN Hà Nội

Nguồn: hubm.edu.vn
Phân mục: Văn mẫu

#Kể #lại #ngày #đầu #tiên #đi #học #của

Bạn thấy bài viết Kể lại ngày trước hết đi học của em có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Kể lại ngày trước hết đi học của em bên dưới để imperialhotelschool.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Phân mục: Văn học
#Kể #lại #ngày #đầu #tiên #đi #học #của

Bạn thấy bài viết Kể lại ngày đầu tiên đi học của em có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Kể lại ngày đầu tiên đi học của em bên dưới để Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn củaTrường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Nhớ để nguồn bài viết này: Kể lại ngày đầu tiên đi học của em của website imperialhotelschool.edu.vn

Viết một bình luận