Châu La Việt: Sài Gòn đêm ấy

Bạn đang xem: Châu La Việt: Sài Gòn đêm ấy tại imperialhotelschool.edu.vn

Sau này tôi có dịp sang Mỹ, gặp anh tôi là nhạc sỹ Hoàng Thi Thao, tôi có kể cho anh nghe về chị, vì nhớ lời chị nói chị là một ca sỹ phòng trà. Anh Thao nhíu mày hồi lâu, rồi như sực nhớ ra: “Có, anh có biết chị đó, tên là Mai Hiền”.

Sau ngày miền Nam giải phóng, những thằng sinh viên khoác áo lính chúng tôi được trở về trường cũ học tập. Năm học đầu trôi qua, tới mùa hè, biết tôi được nghỉ ba tháng, mẹ tôi đưa cho một chỉ vàng và bảo tôi hãy đi Sài Gòn một chuyến. “Con phải vào gặp ông bà ngoại lấy một lần, ông bà ngoại đã già lắm rồi, hàng chục năm qua ngóng chờ gặp mẹ con mình. Lần trước mẹ vào, chính bà đưa mẹ chỉ vàng này, nói để cho con lấy tiền tàu xe vào thăm ông bà. Tôi “Vâng ạ”, đi bán chỉ vàng được hai trăm đồng, đổi sang tiền giải phóng rồi đi sắm vé tàu và một ít quà Hà Nội bao gồm chè Thái Nguyên, ô mai mơ, ô mai mận… rồi lên đường.

Ngày thứ nhất đi tàu từ ga Hàng Cỏ tới Vinh. Ngày thứ hai đi xe đò từ Vinh tới Huế. Ngày thứ ba đi xe đò từ Huế vào Đà Nẵng, rồi lại chuyển sang xe đò khác để chạy vào Sài Gòn. Cũng phải mất tới 5 ngày 5 đêm. Nhưng thế cũng là nhanh rồi, vì trước đó, tôi thầm nghĩ quốc gia đã chẳng phải đi từ Hà Nội tới Sài Gòn mất những 21 năm còn gì…

Tới Đà Nẵng, cô gái ngồi bên tôi xuống xe, ngay tức tốc có một người thiếu phụ đã ngoài ba mươi mới lên ngồi vào. Chiếc kính to che kín nửa gương mặt, chiếc áo cài khuy cổ kín mít, một mùi nước hoa thoang thoảng bay. Chị ngồi xuống ghế, ko nhìn người nào và cũng chẳng nói một lời nào.

Chỉ có bác tài, bởi có người anh đi tập kết miền Bắc như bác giới thiệu, nên rất thích vọng xuống hỏi tôi về ngoài đó ra sao…

– Này, miền Bắc giỏi đó chớ. Đánh được thằng Mỹ là giỏi lắm rồi. Nhưng nghe nói nghèo lắm phải ko chú em?

– Vâng – Tôi đáp lại ngay ko chút e ngại. Thì miền Bắc nghèo cứ nói là nghèo chứ sao?

– Vậy nhưng mà tôi nghe mấy anh quân nhân vô giải phóng Sài Gòn nói miền Bắc giàu lắm, ti vi tủ lạnh chạy đầy đường… Chị lấy tay bụm mồm cười.

– Vậy hả chị – Tự nhiên tôi cũng muốn cười vì mấy ông tướng lém lỉnh, ngộ nghĩnh đó, rồi quay sang hỏi chị lúc thấy chị nói giọng Bắc – Quê chị cũng ngoài Bắc à?

Chị gật đầu:

– Bố mẹ chị quê ở Hà Nam. Nhưng vào đây lâu rồi…

– Vậy hả chị… Thế thì chị còn lạ gì miền Bắc. Ngoài đó hàng chục năm qua chiến tranh, ngoài một vài thành thị lớn có điện, chứ vùng nông thôn như quê chị hay quê em chỉ toàn dùng đèn dầu thôi. Bọn em đi học toàn dưới đèn dầu. Điện chẳng có thì làm sao chúng em biết được ti vi tủ lạnh là thế nào…

– Ừ, thì cứ nói thiệt như em..

Tôi cười:

– Sài Gòn mới giải phóng, các bạn của em cũng e ngại bà con mình trong đó chưa hiểu miền Bắc lắm, rồi hoang mang ko biết tương lai thế nào. Các bạn đó cũng nói quá lên một tẹo cho bà con yên tâm thôi. Nhưng hiện thời hòa bình rồi, thế nào miền Bắc cũng sẽ đầy ti vi tủ lạnh chị ạ.

Tới Nha Trang thì trời đã tối. Xe ngừng lại trước một quán ăn đèn điện sáng trưng. Mọi người lục tục xuống rửa ráy, ăn uống, rồi thuê ghế bố nghỉ qua đêm để tới sáng mai lại lên đường. Tôi cũng xuống xe theo mọi người. Nhưng vừa bước xuống, chị kéo tay tôi ra một bãi cỏ, nơi có một lối mòn nhỏ tối mù mờ, ngượng nghịu nói:

– Chị nhờ em một việc nhỏ nhé… Bọn chị phụ nữ đi đường dơ lắm (dơ tức là bẩn). Trong kia có cái giếng, chị muốn vào tắm rửa một tẹo. Phiền em đứng đây coi chừng, nếu có ông đàn ông nào đi vô thì chặn lại, nói chờ chút vì trong kia có phụ nữ đang tắm…

Tôi gật đầu:

– Chị cứ yên tâm. Em sẽ đứng ở đây canh chừng cho chị.

Chị xách cái túi bước đi. Một lát nghe ào ào nước dội. Tất nhiên là tôi đứng quay lưng lại, vừa giữ ý với chị, vừa nhìn ra mặt đường xem có người nào đi tới. Cũng có một vài ba người kéo nhau vào giếng, nhưng do đều là phụ nữ nên tôi để họ vào. Như chị dặn thì chỉ chặn đàn ông lại thôi.

Một lát sau chị xách túi ra, đã thay một bộ đồ vải hoa mới. Tôi hơi bất thần vì gương mặt chị lúc thô mộc ko còn son phấn lại như đẹp hơn, mặt trái xoan trắng trẻo, đặc thù có đôi lúm đồng tiền. Chị nở một nụ cười rất tươi và rủ tôi vào quán ăn:

Xem thêm bài viết hay:  Nhớ thời cha tôi làm hầm bắt cá

– Vào ăn đi em. Chị mời em…

Thú thiệt tôi hơi ngại, nhưng thấy chị tận tâm quá nên cũng ngồi vào bàn ăn, dù rất miễn cưỡng.

Tôi rụt rè nói với chị:

– Chị cho em trả tiền nhé.

Chị lại cười:

– Anh quân nhân này khách khí quá, chị mời nhưng mà…

Chị xới cơm cho tôi. Thú thiệt đi đường xa, lại đang sức trai, chưa kể thức ăn lại rất ngon, nên tôi tì tì làm mấy bát liền. Chị ngồi bên, đũa liên tục gắp cho tôi, chưa hết món này lại đã tới món kia…

Đêm hôm đó, như mọi hành khách đi xe, hai chị em thuê hai ghế bố (mỗi ghế 6 hào) để nằm ngủ. Ghế chị kê sát ghế tôi, vừa đặt lưng xuống chưa kịp nói chuyện gì tôi đã ngủ. Phần vì mỏi mệt, nhưng mà phần cũng vì “căng cơ bụng thì chùng cơ mắt” như các cụ ta thường nói…

Sáng sớm hôm sau tất cả lại lên xe, chỗ người nào người nấy ngồi, và bác tài lái vừa huýt sáo vừa lái xe đi. Khuya thì tới Sài Gòn. Lúc sắp tới bến, chị hỏi nhỏ tôi về đâu, tôi thú thực với chị là em mới vào Sài Gòn lần đầu, vào thăm ông bà ngoại nhưng ko biết đường, chỉ có tờ giấy ghi địa chỉ này thôi. Chị bảo đưa cho chị coi và sau đó chị nói sẽ chỉ đường đi cho tôi.

Lúc xe tới bến, mọi người hớn hở xuống xe, bác tài cũng đã xăng xái đi tháo dỡ hàng cho khách. Chị kéo tay tôi xuống, còn cẩn thận hỏi tôi có quên gì ko, rồi gọi một xe xích lô máy. Chị bảo nhà tôi xa lắm, hiện thời khuya khoắt rồi, cứ tạm về nhà chị gần đây nghỉ đã. Thú thiệt tôi vừa ngại, nhưng mà cũng vừa sờ sợ…

Xe đi qua mấy tuyến đường và dãy phố, tới một vi la. Chị nhanh nhẹn nhảy xuống xe, trả tiền cho bác tài, rồi bấm chuông gọi cửa. Có một người phụ nữ quãng hơn 50 tuổi nói giọng Bắc chạy ra, ton tả:

– Ơ, mợ Hiền đã về!

Tôi bước vào và thú thực thấy choáng. Sang trọng quá, tôi chưa từng được ngồi ở một phòng khách nào rộng rãi, sang trọng thế này. Tôi thấy trên tường có treo nhiều bức ảnh, và bức ảnh to nhất là hình chị đang ngả đầu vào vai một người đàn ông cũng đã lớn tuổi, mặc đồ sỹ quan rất oai vệ. Có nhẽ đấy là chồng chị. Tôi mở màn cảm thấy ngại quá, lúc đột nhiên mình lại bước vào một ngôi nhà của sỹ quan cơ chế cũ thế này…

– Đây là nhà chị, em cứ yên tâm – Chị từ bên dưới đi lên và giới thiệu với tôi – Bác gái vừa nãy là u già của con chị, cũng người Bắc di trú. Ông xã của chị kia – chị chỉ lên bức ảnh – là một sỹ quan cơ chế cũ đang đi học tập. Chị có hai con nhỏ và chúng nó đều đã ngủ. Chị đang bảo u già nấu bếp đêm cho hai chị em, ăn xong thì em đi ngủ ở căn phòng dưới kia. Sáng mai chị sẽ chở em về nhà ông bà, cũng khá xa đây…

Chị dẫn tôi xuống một căn phòng rất đẹp, giường có nệm và đã mắc sẵn màn, rồi chỉ tay vào buồng tắm trong phòng: “Em vào đây tắm rửa đi. Cứ tự nhiên”. Chị đi ra ngoài, còn tôi đứng lặng trong phòng. Một mùi hương phảng phất thật quyến rũ.

Lúc lên nhà, trong lúc tôi vẫn đánh bộ quân phục, thì hình như chị cũng vừa tắm, mặc một chiếc váy ngủ màu sữa, phô ra tấm thân đầy đặn và gợi cảm. Ở trên bàn u già đã bày sẵn hai bát cháo bồ câu, và cả hai ly rượu vang:

– Nào, nâng cốc nhé!

Chị chạm ly, và hai chị em cùng uống ngon lành.

– Cưng ăn đi – chị gọi tôi là cưng ngọt ngào – Đây là nhà chị, cưng thả phanh tự do. Chị thấy cưng rất dễ thương, hơn nữa, lại cùng quê với chị, mảnh đất nhưng mà bao nhiêu năm thầy mẹ chị vẫn hướng về, bao nhiêu năm thầy mẹ chị cứ ước ao có ngày trở lại…

– Hai bác ko ở đây với chị à?

Chị lắc đầu:

– Thầy chị mất rồi, ko kịp thực hiện mong ước. Mẹ chị về Biên Hòa ở với cậu em trai chị. Còn đây là nhà chồng chị, trong khu cư xá của sỹ quan cơ chế cũ. Nhưng chị chỉ là vợ nhỏ của ông đó thôi. Chị lấy vì một ân tình ông đó đã tạo điều kiện cho thầy chị thoát một tai họa năm đó đi buôn gỗ bị vỡ nợ, bị chính quyền tống giam. Nhưng giờ ông đó đang đi học tập, có nhẽ phải rất lâu vì ổng là sỹ quan cao cấp…

Tôi lạnh người. Thôi chết, sao mình lại lọt vào nhà một sỹ quan cao cấp của cơ chế cũ thế này? Mình đã từng là một người lính. Sao lại sơ suất tới thế được nhỉ. Dù ko còn ở trong quân đội nữa, nhưng ý thức người lính vẫn làm tôi chột dạ…

Xem thêm bài viết hay:  Đạo làm quan của Phan Thanh Giản

Chị lại rót một ly rượu nữa và nâng ly với tôi:

– Uống đi em. Kể từ sau giải phóng, hôm nay chị mới có một người để có thể dốc bầu tâm tư. Chị cũng rất độc thân và buồn tủi…

Nước mắt rưng rưng trên mắt chị. Chị xin lỗi lấy khăn lau. Bát cháo bồ câu ngon thế, nhưng nhìn đôi mắt chị đỏ hoe, thú thực tôi cảm thấy đắng ngắt. Đây quả là một người phụ nữ đáng thương. Tôi bỗng mù mờ hiểu, Sài Gòn giải phóng, triệu con người hoan hỉ, nhưng cũng có những trái tim rớm lệ…

Như sực nhớ ra, tôi lặng lẽ đứng lên, đi xuống dưới nhà, lục ba lô lấy một gói ô mai sấu và một gói ô mai mơ đem lên tặng chị:

– Em có món quà nhỏ quê hương, ô mai sấu, ô mai mơ. Chị ăn thử nhé…

Tôi đưa cả gói cho chị. Chị nhón một quả ô mai sấu đưa lên mồm:

– Mẹ chị cũng hay nói về xíu muội – trong Nam gọi ô mai là xíu muội em ạ – của miền Bắc ngon lắm. Hiện giờ chị mới được nếm…

Chị cho vào mồm nhắm nháp, rồi xuýt xoa:

– Đúng là ngon thiệt!… Nhưng mà em cũng thật dễ thương. Chị mở màn cảm nhận hết vẻ đẹp của quê mình rồi đó…

Chị nhìn tôi, như chờ tôi tâm tư những điều gì đó, nhưng thấy tôi chỉ cười cười như cho qua chuyện, cho nên chị ko nói gì thêm, và bảo tôi chắc mệt rồi, em xuống ngủ đi. Chị dẫn tôi xuống phòng, lịch thiệp hôn lên má tôi, chúc tôi ngủ ngon.

Chị ra rồi, khép cửa lại, thú thực lòng dạ tôi hết sức xốn xang. Nhất là quanh mình một mùi hương thật lạ, thơm quá, cứ vấn vít, cứ thức dậy trong mình những rộn rực gì đó. Thôi ngủ – tôi tự nói với mình rồi tắt đèn, cứ để nguyên quần áo lính như thế nhưng mà ngả xuống giường. Bốn bề yên ắng, thế nhưng mà thấy khó ngủ… Hình như có một khát khao, một thèm khát gì đó từ bóng hình, từ mùi hương của chị… Phụ nữ Sài Gòn đẹp và quyến rũ quá… Ám ảnh nhất với tôi là lúc chị mặc chiếc váy ngủ mỏng manh, hai bầu vú của chị hằn lên đầy gợi cảm…

Đột nhiên có tiếng mở cửa, tôi giật thót nhìn ra. Chị Hiền… chị khe khẽ bước vào, vẫn với chiếc váy ngủ mỏng rất ấn tượng, và mùi thơm nước hoa thơm phức. Chị nhẹ nhõm ngồi xuống bên giường tôi, cúi sát vào mặt tôi thì thào: “Cưng ngủ chưa?”. “ Em chưa chị ạ”. Tôi cũng thì thào trả lời, giọng hơi run run…”. “Chị cũng ko ngủ được. Chị nằm bên này với em nhé”. Chị nhẹ nhõm ngả xuống, sát bên tôi. Như chạm vào da thịt tôi. “Nói thật, chị độc thân lắm”. Chị bỗng khóc. Những dòng nước mắt cứ chảy dài trên má…

“Nói thật với em, chị là một nghệ sỹ cũ của Sài gòn. Lúc biết em mang kiếp cầm ca/ Đêm đêm phòng trà dâng tiếng hát cho người bỏ tiền sắm vui/ Hỏi rằng anh ơi còn yêu em nữa ko?/ Đừng nói nữa anh ơi/ Xin đừng nói nữa làm gì/ Em nghĩ rằng đời người ca sĩ/ Đáng thương và đáng được yêu…”. Chị hát se sẽ, và thốt lên: “Đấy, đời chị là thế đấy. Rồi ba chị làm ăn thua lỗ, đã tưởng tù đầy. Lúc này để cứu vãn cha, chị liên lạc với Đại tá X, nhưng mà chị biết ổng thiện cảm với chị nhân một lần chị lên trình diễn ở Cao Nguyên. Nghe khẩn cầu của chị, ổng đã tức tốc hành động, mang một số tiền rất lớn chạy đủ các cửa để cứu vãn ba chị. Ơn to lớn quá, chị chỉ có thể lấy cuộc đời mình đáp đền cho ổng. Có ổng bao bọc, chị ko đi hát nữa, dù là nhớ lắm, để ở nhà sinh con cho ổng. Được đứa thứ hai thì giải phóng, ổng phải đi học tập, bà lớn cùng các con vượt biên, chỉ còn lại mình chị ở lại chăm sóc và chờ ngày ổng về. Nhưng chắc ko có ngày đó đâu. Gặp ổng trong trại, ổng cũng cho phép chị đi tìm hạnh phúc mới, miễn sao nuôi dạy hai con ổng nên người”.

Lúc em gặp chị ở Đà Nẵng là chị vừa đi thăm ổng về. Buồn, day dứt và hoang mang tột độ. Duyên nợ gặp được em cùng quê cũng như được xoa dịu đôi chút. Chị thèm tình cảm lắm, thèm có người trò chuyện. Nghe chị tâm tư, thấy những dòng nước mắt chảy dài trên má chị, lòng tôi nhói lên niềm thương cảm. Nhất là lúc chị tâm tư chị là một ca sỹ, với tiếng hát và cuộc đời “Lúc biết em mang kiếp cầm ca/ Đêm đêm phòng trà dâng tiếng hát cho người bỏ tiền sắm vui/ Hỏi rằng anh ơi còn yêu em nữa ko?”, tôi lại càng nhói lòng hơn. Và nhớ lới mẹ hằng dặn tôi năm xưa: “Mỗi lúc lúc ra đường gặp bất kỳ một người phụ nữ nào, con cũng hãy nghĩ tới mẹ và em gái mình”.

Chính lời dặn của mẹ lúc này bỗng vang lên trong tôi, nhất là với chị là một người ca sỹ, dù là ca sỹ của Sài Gòn cũ trước đây ko cùng chiến tuyến, nhưng như lời mẹ tôi dặn, tôi thấy cũng rất cần trân trọng và thông cảm. Tôi cầm tay chị, xoa dịu chị rằng: “Dẫu sao cũng cuộc sống vừa rồi chị a, chị hãy tin lời em. Hãy yên tâm, nhất mực anh đó sẽ trở về, nhất mực có ngày chị sẽ trở lại sân khấu đứng hát chị ạ”. “Cảm ơn em”, chị xúc động thốt lên. Rồi hôn khẽ lên má tôi và đi về phòng của mình…

Xem thêm bài viết hay:  Công nghệ và đề xuất chính sách đối với 1 triệu hecta lúa chất lượng cao

Sáng hôm sau, chị lấy honda chở tôi về nhà. Đường phố Sài Gòn ngang dọc, đặc thù có rất nhiều ngõ hẻm. Ông bà tôi cũng ở trong một con hẻm nhỏ, tìm vào được cũng ko phải dễ dàng. Lúc tôi bấm chuông và có người thân ra đón, cũng là lúc chị lặng lẽ nổ xe đi, ko kịp để tôi mời vào nhà uống nước…

Tôi đã quá vô tâm lúc chia tay chị, đã ko hỏi để ghi lại số nhà của chị. Muốn tìm chị nhưng mà chẳng có một dấu vết gì, ngoài một cái tên của chị là chị Hiền. Sài Gòn thì mông mênh, biết tìm chị ở đâu?

Nhưng rồi có một hôm, lúc tôi vừa đi chơi về, bà ngoại tôi đưa tôi một gói hàng, và nói có một chị nào đó đem lại gửi cho tôi. Ông ngoại tôi còn tủm tỉm: “Ông ở Sài Gòn mấy cơ chế rồi, nhưng mà chưa từng thấy một người phụ nữ nào đẹp như thế!”. Tôi đoán ngay là chắc của chị Hiền. Thú vui lớn nhất của tôi lúc đó là kỳ vọng sẽ có được địa chỉ của chị.

“Em thân mến – Trên một tờ giấy xé từ một cuốn vở học trò, chị viết thư cho tôi – Chị biết ít ngày nữa em sẽ trở ra Hà Nội. Chị muốn tặng em nhiều thứ quà, nhưng chị biết em sẽ ko nhận, vì em là một anh quân nhân rất tự trọng. Nhưng dù vậy, cũng cho chị gửi tặng em mấy gói mì chính, mong em nhận cho chị để lấy thơm lấy thảo…

Chị rất tiếc cuộc gặp mặt của chị em mình quá ngắn ngủi. Tiếc hơn bởi nó là lần trước hết nhưng mà cũng sẽ là lần cuối cùng. Lần sau em vào, sẽ ko còn gặp chị nữa. Nếu ko phải đi kinh tế mới, chết giẫm trên rừng xanh, thì chị cũng sẽ vượt biên… Chị phải ra đi vì tương lai của các con chị.

Nhưng dù ở đâu, chị cũng nhớ tới em – đứa em thân yêu cùng quê hương với chị, chị chỉ gặp một lần trong đời, nhưng để lại cho chị rất nhiều ấn tượng. Chị ko biết vì sao. Nhưng chưa bao giờ chị gặp trong đời một người em dễ thương như thế. Thật sự em là một người lính dễ thương”.

Lá thư ngừng ở đây. Chị ký tên, nhưng ko có một dòng địa chỉ nào ghi bên dưới. Tôi nhói lòng, vậy là xa chị mãi mãi ư?

Sau này tôi có dịp sang Mỹ, gặp anh tôi là nhạc sỹ Hoàng Thi Thao, tôi có kể cho anh nghe về chị, vì nhớ lời chị nói chị là một ca sỹ phòng trà. Anh Thao nhíu mày hồi lâu, rồi như sực nhớ ra: “Có, anh có biết chị đó, tên là Mai Hiền. Chị đó cũng hát bài của ba em đó, chuyện tình người trinh nữ tên Thi, nhiều người ngưỡng mộ lắm (nhớ ngày đó tôi ko phô với chị tôi là con một nhạc sỹ Sài Gòn). Nhưng từ lúc anh sang Mỹ, ko thấy tăm tích chị đó nữa. Cũng ko thấy đi diễn gì bên này. Rồi anh lấy điện thoại, bấm gọi một người nào đó, sau một lúc nói chuyện, anh lặng lẽ nhìn tôi và thốt lên: “Mai Hiền đưa con đi vượt biên. Nhưng gặp bão giữa biển khơi…”.

Tôi lặng người đi. Và như còn vọng lên trong tôi tiếng hát chị đêm đó: “Lúc biết em mang kiếp cầm ca/ Đêm đêm phòng trà dâng tiếng hát cho người bỏ tiền sắm vui/ Hỏi rằng anh ơi còn yêu em nữa ko?/ Đừng nói nữa anh ơi/ Xin đừng nói nữa làm gì/ Em nghĩ rằng đời người ca sĩ/ Đáng thương và đáng được yêu”.

Chị Hiền… Những dòng nước mắt dào ra trên má tôi nhưng mà ko thể ghìm.

Châu La Việt

.

Nhớ để nguồn bài viết này: Châu La Việt: Sài Gòn đêm ấy của website imperialhotelschool.edu.vn

Phân mục: Phong thủy

Đặt mâm cúng tất niên cuối năm 2022 tại đây: cungtatnien.com

#Châu #Việt #Sài #Gòn #đêm #đó

Bạn thấy bài viết Châu La Việt: Sài Gòn đêm ấy có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Châu La Việt: Sài Gòn đêm ấy bên dưới để Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Nhớ để nguồn: Châu La Việt: Sài Gòn đêm ấy của website imperialhotelschool.edu.vn

Chuyên mục: Phong thủy

Viết một bình luận