Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Hình Ảnh về: Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Video về: Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Wiki về Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến

(hay nhất) –

Tuyển chọn những bài văn hay Cảm nhận khổ thơ cuối của bài thơ Tây Tiến.Với những bài văn mẫu hay nhất dưới đây sẽ giúp các em có thêm tài liệu hữu ích cho việc học văn. Cùng tham khảo nhé!

Lập dàn ý cảm nhận 4 câu cuối bài Tây Tiến

I. Giới thiệu

Tây Tiến là một trong những bài thơ hay nhất của Quang Dũng. Bài thơ được viết vào năm 1984, tại làng Phù Lưu Chanh lúc anh đi xa đơn vị một thời kì.

– Đoàn quân Tây Tiến được thành lập vào mùa xuân năm 1947, đa số cán bộ chiến sĩ của đơn vị là người Hà Nội.

– Nội dung chính của bài thơ mô tả người lính người hùng và vẻ đẹp bi tráng.

– Đoạn trích cuối bài thơ nêu cảm tưởng của tác giả về tình quân dân, tình đồng chí trong những ngày đấu tranh đáng nhớ.

II. Thân hình

1. Ý thức đoàn quân Tây Tiến

Người ra đi ko hứa trước -> ra đi đấu tranh ko hứa ngày trở về, ý thức hy sinh vì nước, hy sinh quên mình vì nước. (Ra chiến trường ko tiếc đời xanh)

– Lý do:

+ Đường xuống vực thẳm chia phôi: Với mỗi bước hành quân lên cao, con đèo dốc và những bản làng mù sương lùi lại phía sau. Hoàn cảnh đấu tranh hết sức khắc nghiệt, còn biết bao khó khăn, thiếu thốn nên hành trình đấu tranh là sự tiếp nối của những hy sinh, càng khó kỳ vọng trở về.

+ Do hoàn cảnh lịch sử còn nhiều khó khăn, thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp như gà chọi với trứng, yêu cầu tính mệnh phải đổi lấy độc lập, tự do. Các thế hệ thanh niên đã cầm vũ khí ra trận với ý thức “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

=> Ý thơ khắc họa lí tưởng đấu tranh cao đẹp của Quân nhân Cụ Hồ, làm nổi trội phẩm chất yêu nước người hùng của họ.

Chính vì ý thức bi tráng đó, mùa xuân thành lập quân đội đã trở thành mốc son lịch sử ghi nhận công lao to lớn của các người hùng liệt sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc. Những tấm lòng son sắt đấy vẫn ở lại với Sầm Nưa, tan vào núi sông nên bất tử với thời kì. Cách nói ko chừng trình bày thái độ bất cần, khinh bạc, trình bày sự lãng mạn người hùng, ý thức hy sinh mang vẻ đẹp lãng mạn.

– Nghệ thuật dùng từ: ko hứa hứa, chia cắt, hồn hậu liên kết với giọng thơ nhẹ nhõm, êm ái, câu thơ về đức hi sinh thấm đẫm chất lãng mạn. Bài thơ cũng như bài thơ nói về cái chết nhưng ko gieo vào lòng người đọc sự bi quan nhưng gợi lên niềm sáng sủa, tin tưởng.

2. Tâm tư của thi sĩ

– Tây Tiến người đi ko hứa -> Người đi ở đây là tác giả. Tác giả đã ra đi ko hứa ngày trở lại đơn vị cũ. Lúc đoàn quân hành quân ngày càng xa về phía tây, kỳ vọng gặp lại ngày càng mỏng manh. Trong vòng cách ko gian nhẹ nhõm đấy, nỗi nhớ đồng chí của thi sĩ càng tỏa ra: Nhớ núi, nhớ chơi vơi.

– Nỗi nhớ cứ trào dâng trong lòng bởi bao kỉ niệm đấu tranh với quân nhân từ mùa xuân năm đấy, nên người dù xa nhưng tâm hồn vẫn thân thiện. Thi sĩ ở nơi này, tâm hồn bổi hổi nhớ về địa danh Sầm Nưa trên cao vẫn gắn bó với quân nhân. Sự phân thân đấy trình bày tình đồng chí, đồng chí thân thiết của thi sĩ.

+ Giọng điệu trữ tình góp phần làm nổi trội giọng điệu tình cảm của thi sĩ.

+ Bài thơ có hai giọng, giọng quân nhân nói hộ và giọng kể của tác giả nên nội dung đa nghĩa, tạo nên vẻ đẹp của ngôn từ.

III. Kết thúc

– Đoạn thơ sử dụng văn pháp lãng mạn để nhấn mạnh vẻ đẹp của ý thức hy sinh vì lí tưởng mang màu sắc lãng mạn của đoàn quân Tây Tiến. Vẻ đẹp của chân dung một tập thể người hùng tiêu biểu cho một thời kỳ lịch sử bi tráng được khắc họa bằng ngòi bút tài hoa sẽ sống mãi trong lòng người đọc.

– Đoạn thơ còn bộc lộ tình đồng chí, đồng chí của Quang Dũng.

Cảm nhận khổ thơ cuối của Bài thơ Tây Tiến – Văn mẫu 1

Mọi thứ đều có thể quên, nhưng những người con đã hy sinh cho non sông, cho dân tộc thì mãi mãi khắc ghi, sống mãi với thời kì. Những người lính lớn lao của dân tộc được khắc họa trong các bài thơ, bài thơ cũng sẽ là những tượng đài oai hùng trường tồn với thời kì. Người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến cũng là những người như thế. Khổ thơ cuối của bài thơ một lần nữa khắc họa những đặc điểm đáng quý của những người lính đấy.

Quang Dũng viết Tây Tiến lúc nhớ lại những kỉ niệm của đồng chí, những người đã sống, đã đấu tranh, cũng đã hy sinh, người về với đất mẹ thân yêu, nhưng dẫu sao cũng là những người ở lại mãi mãi nơi biên giới, phương xa. Quang Dũng đã mang tới cho người đọc bức tranh về những khó khăn, khó khăn nhưng người lính đã trải qua, tình cảm quân dân vô cùng gắn bó.

Quang Dũng đã tạc tượng người lính Tây Tiến trong tác phẩm của mình. Với hệ thống tiếng nói hình ảnh phong phú, hàng loạt thủ pháp như tương phản, tư cách hoá, tăng cấp nghĩa tạo ấn tượng mạnh khắc sâu vào tâm trí người đọc hình ảnh những người con người hùng của thi sĩ. quốc gia và dân tộc. Tượng đài đấy sừng sững theo thời kì, hiên ngang tự hào giữa núi rừng, giữa bom đạn quân địch.

Qua từng câu thơ, tác giả đã tô đậm thêm cuộc đời khó khăn của người lính Tây Tiến. Giữa chốn rừng thiêng nước độc, bị bom đạn quân địch bắn phá, đoàn quân có lúc mỏi mệt:

“Sài Khao sương mù bao phủ đoàn quân mỏi mệt”

Nhưng với ý thức sáng sủa, ko ngại khó khăn, quyết tâm đấu tranh vì Tổ quốc, những người lính đấy cảm thấy yêu đời, hòa mình vào quang cảnh rất lãng mạn của đêm hội, đêm lửa trại. cá nước, ở đây là hình ảnh đoàn quân ko mọc tóc xanh như lá rừng. Được mô tả về người lính người hùng nhưng Quang Dũng ko hề tránh né lúc mô tả những trắc trở nhưng người lính Tây Tiến đã vượt qua. Cơn sốt rét rừng khiến họ ko thể mọc tóc (ko phải họ cố tình cạo trọc đầu để dễ đi như nhiều người đã nói). Cũng vì bệnh sốt rét rừng nhưng da chúng xanh như xanh (ko phải xanh ngụy trang), dáng vẻ tiều tụy lắm. Khó khăn, khó khăn là thế, nhưng họ vẫn vui, vẫn kỳ vọng vào thắng lợi của dân tộc.

Bên trong thân hình mỏi mệt, ốm yếu đấy, họ còn ẩn chứa một sức mạnh lấn lướt quân địch, họ hùng dũng như hổ và báo. Bằng chất thơ rất chân thực của mình, Quang Dũng đã mô tả người lính với những nét khắc khổ nhưng vẫn gợi được âm hưởng rất đỗi hào hùng bên trong những con người đấy. Việc Quang Dũng sử dụng giải pháp tương phản trong câu thơ “Quân xanh oai hùng” ko chỉ làm nổi trội sức mạnh ý thức của người lính nhưng còn thấm đậm màu sắc văn hóa của dân tộc. Từng câu thơ của tác giả đã khiến người đọc trông thấy người lính Tây Tiến như chúa sơn lâm. Ko phải thi sĩ muốn làm “động” người lính Tây Tiến nhưng muốn nói tới sức mạnh bất khả chiến bại bằng một hình ảnh thân thuộc trong thơ cổ, gợi ta nhớ tới câu thơ của Phạm Ngũ Lão.

“Đáng sóc sơn hà cáp kỷ.

“Tam Quan Kỳ, Hổ, Tề thôn”

Và ngay cả Hồ Chí Minh trong “Đằng Sơn” cũng viết:

“Người lính người hùng của làng ngưu”

Trưng bày Sai Long Xâm Lược Đạo Quân “

Tác giả đã vận dụng những ý thơ của các bậc tiền nhân để xây dựng hình tượng những người chiến sĩ lớn lao tiếp nối truyền thống quý báu của dân tộc. Đọc bài thơ: “Quân xanh oai hùng” ta như được nghe âm hưởng oai hùng của cả một dân tộc vang vọng khắp núi rừng.

Dù phải trải qua những trắc trở khó khăn, cái chết có thể ập tới bất kỳ lúc nào nhưng những người lính vẫn yêu đời, vẫn lãng mạn.

“Đôi mắt gửi ước mơ qua biên giới

Mơ về Hà Nội về đêm, thơm kiều ”

Họ vẫn mơ về Hà Nội, với những cô gái xinh đẹp, nơi có một cuộc sống bình yên, độc lập. Người lính Tây Tiến dù “bâng khuâng gửi mộng qua biên giới” nhưng nỗi nhớ da diết hướng về một “người đẹp hương thơm”. Chính nhờ vẻ đẹp tâm hồn đó nhưng người lính có sức mạnh vượt qua mọi khó khăn, người lính trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp của con người Việt Nam. Quang Dũng đã có cái nhìn rất chân thực lúc phát xuất hiện bên trong những con người đấu tranh hết mình với ý chí sắt đá còn là những con người có đời sống ý thức phong phú. Người lính Tây Tiến ko chỉ biết cầm súng, cầm gươm theo tiếng gọi của núi sông nhưng còn rất hào hoa, giữa bao khó khăn, thiếu thốn nhưng lòng họ vẫn xốn xang một nỗi nhớ da diết. dáng người thơm tho. vẻ đẹp của Hà Nội – Thăng Long xưa.

Quang Dũng đã tạc những bức tượng người lính Tây Tiến với những nguồn sáng tương phản, vừa hiện thực vừa lãng mạn.

Với câu thơ: “Thưa thớt dọc biên giới xa xôi” nếu tách ra người đọc sẽ cảm thấy chết chóc, về phần mộ của người lính Tây Tiến nơi “đất xa trời” lại cảm thấy như một nốt nhạc. nỗi buồn của bài ca vong linh liệt sĩ.

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích vẻ đẹp của ngôn ngữ nghệ thuật trong bài Tự tình II

Nhưng câu thơ thứ hai càng làm cho âm vang của bài thơ thêm phần hào hùng:

“Ra chiến trường ko tiếc đời xanh”.

Câu ca dao này đã khiến những ngôi mộ nằm tản mạn được nâng lên những tầng cao của đài tưởng vọng, những ngôi mộ của những chiến sĩ đã hiến dâng tuổi xanh cho non sông. Trong thơ Quang Dũng luôn có sự tương hỗ của nhiều hình ảnh tương tự.

Sự hy sinh đấy càng đáng quý hơn lúc Quang Dũng mô tả:

“Chiếc áo choàng sẽ cho bạn trở lại trái đất”

Những người lính đấy lúc sống trong đấu tranh, chịu khó khăn, hy sinh còn phải chịu thiếu thốn, tiễn đưa còn nhiều khó khăn, khó khăn, thời người lính Tây Tiến chết vì sốt rét nhiều hơn chết trận. Thời kháng chiến còn khó khăn lắm nên tống biệt người chết cũng ko có quan tài, chỉ có chiếc áo bào thay chiếu. Cách mô tả thơ của Quang Dũng đã đẩy nó thành một cảm hứng hào hùng, coi chiếc chiếu là chiếc áo để cuộc chia tay trở thành nghiêm trang, cổ truyền. Cũng có người hiểu rằng ko có chiếu, chỉ có áo lính. Có nhiều cách hiểu về hình ảnh này nhưng dù theo cách nào thì người đọc cũng trông thấy cái bi tráng trong câu thơ, tạo nên hình ảnh đẹp về người lính Tây Tiến.

“Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

Các anh về với đất, có đồng chí tống biệt, có núi sông đồng hành, vững chắc những hy sinh cao cả của các anh sẽ mãi mãi được ghi nhớ, sẽ là tấm gương cho thế hệ tương lai. Đó là những thông điệp nhưng Quang Dũng muốn gửi tới các đồng chí của mình.

Qua từng câu thơ, Quang Dũng đã dựng lên chân dung, hình tượng người chiến sĩ cách mệnh vừa hiện thực vừa lãng mạn. Đó là tình yêu của Quang Dũng đối với đồng chí, với Tổ quốc, ngợi ca vẻ đẹp của những con người đã đấu tranh, hy sinh để chúng ta có được cuộc sống như ngày hôm nay.

Vì thế Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL Đã hoàn thành bài văn mẫu Cảm nhận khổ thơ cuối của bài thơ Tây Tiến. Hi vọng nó sẽ giúp ích cho các bạn trong quá trình làm bài và luyện tập với tác phẩm. Chúc may mắn với việc học Văn của bạn!

Đăng bởi: Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

#Cảm #nhận #khổ #cuối #của #Bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Cảm #nhận #khổ #cuối #của #Bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

Tuyển chọn những bài văn hay Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến.Với những bài văn mẫu hay nhất dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé! 

Xem nhanh nội dung1 Dàn ý cảm nhận 4 câu cuối bài Tây Tiến2 Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 1
Dàn ý cảm nhận 4 câu cuối bài Tây Tiến
I. Mở bài
– Tây Tiến là một trong những bài thơ hay nhất của Quang Dũng. Bài thơ được viết năm 1984, ở làng Phù Lưu Chanh lúc ông tạm xa đơn vị một thời kì.
– Đoàn quân Tây Tiến được thành lập mùa xuân năm 1947, chiến sĩ của đơn vị phần đông là người Hà Nội.
– Nội dung chủ yếu của bài thơ khắc họa người lính hào hoa và vẻ đẹp bi tráng.

– Trích đoạn ở phần cuối bài thơ, trình bày cảm tưởng của tác giả về đoàn quân và tình cảm đồng chí trong những tháng ngày đấu tranh đầy kỉ niệm.
II. Thân bài
1. Ý thức của đoàn quân Tây Tiến
– Người đi ko hứa ước -> ra đi đấu tranh ko ước hứa ngày về, ý thức hi sinh vì nước, xả thân vì nước. (Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh)
– Lí do:
+ Đường lên thăm thẳm một chia phôi: Mỗi bước chân hành quân đi lên, dốc đèo và những bản làng mờ sương lùi lại phía sau. Hoàn cảnh đấu tranh rất khắc nghiệt, có bao nhiêu khó khăn, thiếu thốn nên hành trình đấu tranh là những hi sinh tiếp nối, càng khó có hi vọng trở về.
+ Do hoàn cảnh lịch sử quá ngặt nghèo, cuộc kháng chiến chống Pháp thời kỳ đầu chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, yêu cầu phải lấy tính mệnh để đổi độc lập tự do. Bao thế hệ thanh niên cầm súng ra chiến trường với ý thức “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
=> Ý thơ lột tả lí tưởng đấu tranh cao cả của anh quân nhân cụ Hồ, làm nổi trội phẩm chất yêu nước người hùng của họ.
– Do ý thức bi tráng đấy nhưng mùa xuân thành lập đoàn quân trở thành một mốc lịch sử ghi nhận công lao to lớn của những con người người hùng bỏ mình vì nước. Những trái tim và vong linh đấy còn ở lại với Sầm Nưa, tan vào với núi sông nên sẽ bất tử với thời kì. Cách nói chẳng về xuôi trình bày thái độ bất cần, khinh bạc, trình bày chất lãng tử kiêu hùng nên ý thức hi sinh mang vẻ đẹp lãng mạn.
– Nghệ thuật dùng từ: ko hứa ước, chia phôi, hồn về liên kết với giọng thơ nhẹ nhõm mềm mại nên đoạn thơ nói về sự hi sinh lại thấm đượm chất lãng mạn. Đoạn thơ cũng như bài thơ nói về cái chết nhưng ko gieo vào lòng người đọc sự bi quan nhưng gợi ý thức sáng sủa, tin tưởng.
2. Tâm tư của thi sĩ
– Tây Tiến người đi ko hứa ước -> Người đi ở đây là tác giả. Tác giả đã ra đi ko hứa ngày về lại đơn vị cũ. Trong lúc đoàn binh hành quân càng về phía Tây càng xa cách, hi vọng ngày gặp lại càng mỏng manh. Trong vòng cách ko gian dịu vợi, nỗi nhớ đồng chí của thi sĩ càng tỏa ra mênh mông: Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi.
– Nỗi nhớ trào lên trong lòng da diết bởi lẽ có bao nhiêu kỉ niệm đấu tranh với đoàn quân kể từ mùa xuân đấy, do đó người đi xa nhưng tâm hồn vẫn thân thiện. Thi sĩ ở nơi này nhưng tâm hồn đã gợi lại nơi Sầm Nưa trên kia, vẫn gắn bó với đoàn quân. Sự phân thân đấy cho thấy tình đồng chí, đồng chí thắm thiết của nhà thơ.
+ Giọng điệu trữ tình góp phần làm nổi rõ tiếng nói tình cảm của thi sĩ.
+ Đoạn thơ có hai giọng, giọng của đoàn binh được tác giả nói hộ và giọng của tác giả nên nội dung đa nghĩa, tạo ra vẻ đẹp ngôn từ.
III. Kết bài
– Đoạn thơ sử dụng văn pháp lãng mạn để nhấn mạnh vẻ đẹp ý thức hi sinh vì lí tưởng mang màu sắc lãng mạn của đoàn quân Tây Tiến. Vẻ đẹp chân dung của một tập thể người hùng tiêu biểu cho một thời kì lịch sử bi tráng được khắc họa bởi văn pháp tài hoa sẽ còn sống mãi trong lòng người đọc.
– Đoạn thơ cũng bộc lộ tình đồng chí, đồng chí thắm thiết của Quang Dũng.

Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 1
    Mọi thứ có thể bị quên lãng nhưng những người con đã hi sinh vì non sông, vì dân tộc thì mãi mãi được khắc ghi, sống mãi với thời kì. Những người lính lớn lao của dân tộc được khắc họa trong những áng văn thơ cũng sẽ là những bức tượng đài uy nghiêm trường tồn mãi mãi với thời kì. Những người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến cũng là những người tương tự. Khổ cuối bài thơ một lần nữa khắc họa lên những đặc điểm đáng quý của những người lính đó.
    Quang Dũng viết Tây Tiến lúc ông hồi ức lại những kỉ niệm về đồng chí, những người đã từng sống, từng đấu tranh nhưng cũng có người đã hy sinh, những người đã trở về với đất mẹ mến thương, nhưng dẫu sao đó cũng là những người mãi mãi nằm lại nơi biên giới hay miền viễn xứ. Quang Dũng đã cho người đọc tưởng tượng ra những trắc trở khó khăn nhưng những người lính đã trải qua, tình cảm quân dân gắn bó tha thiết.
    Quang Dũng đã tạc dựng lên bức tượng đài người lính Tây Tiến trong tác phẩm của mình. Với hệ thống tiếng nói giàu hình ảnh, hàng loạt những thủ pháp như tương phản, nhân hoá, tăng cấp ý nghĩa để tạo ấn tượng mạnh để khắc tạc một cách thâm thúy vào tâm trí người đọc hình ảnh những người con người hùng của non sông, của dân tộc. Bức tượng đài đó sừng sững theo thời kì, hiên ngang giữa núi rừng, giữa bom đạn của quân địch.
    Qua từng lời thơ, tác giả đã tô đậm cuộc sống khó khăn của những người lính Tây Tiến. Giữa rừng thiêng nước độc, bom đạn của quân địch bắn phá, đoàn quân cũng có lúc đã thấy mỏi mệt:
“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi ”
    Nhưng với ý thức sáng sủa, ko sợ khó khăn, quyết đấu tranh cho tổ quốc, những người lính đấy lại cảm thấy yêu đời, lại hòa mình vào trong quang cảnh hết sức lãng mạn trong đêm liên hoan, đêm lửa trại thắm tình cá nước thì ở đây là hình ảnh đoàn binh ko mọc tóc da xanh như lá rừng. Khắc họa lên người lính người hùng nhưng Quang Dũng ko tránh né mô tả những trắc trở nhưng người lính Tây Tiến vượt qua. Những cơn sốt rét rừng làm tóc họ ko thể mọc được (chứ ko phải họ cố tình cạo trọc để đánh giáp lá cà cho dễ như nhiều người từng nói). Cũng vì sốt rét rừng nhưng da họ xanh như lá cây (chứ ko phải họ xanh màu lá ngụy trang), vẻ ngoài dường như rất tiều tuỵ. Khó khăn khó khăn là thế những họ vẫn vui, vẫn hi vọng niềm tin thắng lợi của dân tộc.
     Bên trong những thân hình mỏi mệt, bệnh tật đấy họ còn chứa đựng cả một sức mạnh áp đảo quân thù, họ hùng dũng như hổ báo, hùm beo. Bằng lời thơ hết sức chân thực của mình, Quang Dũng đã mô tả người lính với những nét khắc khổ tiều tuỵ nhưng vẫn gợi ra âm hưởng rất hào hùng bên trong những con người đấy. Quang Dũng đã sử dụng thủ pháp tương phản ở câu thơ “Quân xanh màu lá dữ oai hùm” ko chỉ làm nổi trội lên sức mạnh ý thức của người lính nhưng còn thấm sâu màu sắc văn hoá của dân tộc. Mỗi câu thơ của tác giả đã khiến người đọc nhận thấy những người lính Tây Tiến như chúa sơn lâm. Ko phải thi sĩ muốn “động vật hoá” người lính Tây Tiến nhưng muốn nói tới sức mạnh bách chiến bách thắng bằng một hình ảnh thân thuộc trong thơ văn xưa, khiến chúng ta nhớ tới câu thơ của Phạm Ngũ Lão.
“Hoành sóc sơn hà cáp kỷ thu
Tam quan kỳ hổ khí thôn ngưu”
     Và ngay cả Hồ Chí Minh trong “Đăng sơn” cũng viết:
“Nghĩa quân tráng khí thôn ngưu đẩu
Thể diện sài long xâm lược quân”
     Tác giả đã vận dụng những ý thơ của những người đi trước để xây dựng hình ảnh những người lính lớn lao tiếp nối truyền thống quý báu của dân tộc. Đọc câu thơ: “Quân xanh màu lá dữ oai hùm” ta như nghe thấy âm hưởng oai hùng của cả một dân tộc vang khắp núi rừng.
    Tuy họ phải trải qua những trắc trở khó khăn, cái chết có thể tới bất kỳ lúc nào nhưng những người lính vẫn luôn yêu đời, vẫn lãng mạn.
“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
     Họ vẫn mơ về Hà Nội, với những người con gái đẹp, nơi có cuộc sống yên bình, độc lập. Người lính Tây Tiến dẫu “mắt trừng gửi mộng qua biên giới” nhưng niềm thương nỗi nhớ vẫn hướng về một “dáng kiều thơm”. Chính nhờ vẻ đẹp đấy của tâm hồn nhưng người lính có sức mạnh vượt qua mọi khó khăn, người lính trở thành một biểu tượng cho vẻ đẹp của con người Việt Nam. Quang Dũng đã có cái nhìn hết sức chân thực lúc phát xuất hiện bên trong những con người đấu tranh kiên cường với ý chí sắt thép cũng chính là con người có một đời sống tâm hồn phong phú. Người lính Tây Tiến ko chỉ biết cầm súng cầm gươm theo tiếng gọi của non sông nhưng còn rất hào hoa, giữa bao nhiêu khó khăn, thiếu thốn trái tim họ vẫn rung động trong một nỗi nhớ về một dáng kiều thơm, nhớ về vẻ đẹp của Hà Nội – Thăng Long xưa.
      Quang Dũng đã tạc lên những bức tượng đài người lính Tây Tiến bằng những nguồn ánh sáng tương phản lẫn nhau, vừa hiện thực vừa lãng mạn.
        Với câu thơ: “Tản mạn biên giới mồ viễn xứ” nếu tách riêng ra người đọc sẽ cảm nhận thấy cái chết, về nấm mồ của người lính Tây Tiến ở nơi “viễn xứ”, nó sẽ tạo cảm giác như một nốt nhạc buồn của khúc hát hồn tử sĩ.
        Nhưng câu thơ thứ hai đã làm cho âm hưởng bài thơ thêm hào hùng:
“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
       Câu thơ này đã làm cho những nấm mồ tản mạn kia được nâng lên những tầng cao của đài tưởng vọng, nấm mộ của những người lính đã hiến dâng tuổi xanh của mình cho non sông. Trong thơ Quang Dũng luôn là một sự nâng đỡ nhau của nhiều hình ảnh tương tự.
        Sự hi sinh đấy còn đáng trân trọng hơn lúc Quang Dũng mô tả:
“Áo bào thay chiếu anh về đất”
       Những người lính đấy lúc sống đấu tranh đã phải chịu những trắc trở khó khăn lúc hi sinh họ cũng vẫn phải chịu thiếu thốn, cảnh tiễn đưa họ ra đi với bao thiếu thốn, khó khăn, cái thuở những người lính Tây Tiến chết vì sốt rét nhiều hơn chết vì mặt trận. Lại trong cảnh kháng chiến còn rất khó khăn nên tiễn đưa người chết ko có cả một chiếc quan tài, chỉ với chiếc áo bào thay chiếu nhưng thôi. Câu thơ tả thực của Quang Dũng đã đẩy thành cảm hứng tráng lệ, coi chiếu là áo bào để cuộc tiễn đưa trở thành nghiêm trang, cổ truyền. Cũng có người hiểu tới chiếc chiếu cũng ko có, chỉ có chính tấm áo của người lính. Có nhiều cách hiểu về hình ảnh này, nhưng tuy thế nào thì người đọc cũng trông thấy cái bi tráng trong câu thơ, tạo nên một hình tượng đẹp về người lính Tây Tiến.
“Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
     Các anh về với đất, có đồng chí tống biệt, có núi sông đồng hành, vững chắc sự hi sinh cao cả của các anh sẽ được đời đời kiếp kiếp ghi nhớ, sẽ là tấm gương cho thế hệ sau. Đó là những lời nhắn nhủ nhưng Quang Dũng muốn gửi gắm tới đồng chí của mình.
      Qua mỗi lời thơ Quang Dũng đã dựng lên bức chân dung, một bức tượng đài người lính cách mệnh vừa chân thực vừa lãng mạn. Đó là tình yêu của Quang Dũng đối với những người đồng chí, đối với non sông của mình, là sự ca tụng vẻ đẹp của những con người đã đấu tranh hi sinh cho chúng ta có cuộc sống hôm nay.
Tương tự Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL đã trình diễn xong bài văn mẫu Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến. Kỳ vọng sẽ giúp ích các em trong quá trình làm bài và ôn luyện cùng tác phẩm. Chúc các em học tốt môn Văn!
Đăng bởi: Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Xem thêm bài viết hay:  Nguyên nhân thâm hụt ngân sách nhà nước

#Cảm #nhận #khổ #cuối #của #Bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Cảm #nhận #khổ #cuối #của #Bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Cảm #nhận #khổ #cuối #của #Bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Cảm #nhận #khổ #cuối #của #Bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

Tuyển chọn những bài văn hay Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến.Với những bài văn mẫu hay nhất dưới đây, các em sẽ có thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ cho việc học môn văn. Cùng tham khảo nhé! 

Xem nhanh nội dung1 Dàn ý cảm nhận 4 câu cuối bài Tây Tiến2 Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 1
Dàn ý cảm nhận 4 câu cuối bài Tây Tiến
I. Mở bài
– Tây Tiến là một trong những bài thơ hay nhất của Quang Dũng. Bài thơ được viết năm 1984, ở làng Phù Lưu Chanh lúc ông tạm xa đơn vị một thời kì.
– Đoàn quân Tây Tiến được thành lập mùa xuân năm 1947, chiến sĩ của đơn vị phần đông là người Hà Nội.
– Nội dung chủ yếu của bài thơ khắc họa người lính hào hoa và vẻ đẹp bi tráng.

– Trích đoạn ở phần cuối bài thơ, trình bày cảm tưởng của tác giả về đoàn quân và tình cảm đồng chí trong những tháng ngày đấu tranh đầy kỉ niệm.
II. Thân bài
1. Ý thức của đoàn quân Tây Tiến
– Người đi ko hứa ước -> ra đi đấu tranh ko ước hứa ngày về, ý thức hi sinh vì nước, xả thân vì nước. (Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh)
– Lí do:
+ Đường lên thăm thẳm một chia phôi: Mỗi bước chân hành quân đi lên, dốc đèo và những bản làng mờ sương lùi lại phía sau. Hoàn cảnh đấu tranh rất khắc nghiệt, có bao nhiêu khó khăn, thiếu thốn nên hành trình đấu tranh là những hi sinh tiếp nối, càng khó có hi vọng trở về.
+ Do hoàn cảnh lịch sử quá ngặt nghèo, cuộc kháng chiến chống Pháp thời kỳ đầu chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, yêu cầu phải lấy tính mệnh để đổi độc lập tự do. Bao thế hệ thanh niên cầm súng ra chiến trường với ý thức “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
=> Ý thơ lột tả lí tưởng đấu tranh cao cả của anh quân nhân cụ Hồ, làm nổi trội phẩm chất yêu nước người hùng của họ.
– Do ý thức bi tráng đấy nhưng mùa xuân thành lập đoàn quân trở thành một mốc lịch sử ghi nhận công lao to lớn của những con người người hùng bỏ mình vì nước. Những trái tim và vong linh đấy còn ở lại với Sầm Nưa, tan vào với núi sông nên sẽ bất tử với thời kì. Cách nói chẳng về xuôi trình bày thái độ bất cần, khinh bạc, trình bày chất lãng tử kiêu hùng nên ý thức hi sinh mang vẻ đẹp lãng mạn.
– Nghệ thuật dùng từ: ko hứa ước, chia phôi, hồn về liên kết với giọng thơ nhẹ nhõm mềm mại nên đoạn thơ nói về sự hi sinh lại thấm đượm chất lãng mạn. Đoạn thơ cũng như bài thơ nói về cái chết nhưng ko gieo vào lòng người đọc sự bi quan nhưng gợi ý thức sáng sủa, tin tưởng.
2. Tâm tư của thi sĩ
– Tây Tiến người đi ko hứa ước -> Người đi ở đây là tác giả. Tác giả đã ra đi ko hứa ngày về lại đơn vị cũ. Trong lúc đoàn binh hành quân càng về phía Tây càng xa cách, hi vọng ngày gặp lại càng mỏng manh. Trong vòng cách ko gian dịu vợi, nỗi nhớ đồng chí của thi sĩ càng tỏa ra mênh mông: Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi.
– Nỗi nhớ trào lên trong lòng da diết bởi lẽ có bao nhiêu kỉ niệm đấu tranh với đoàn quân kể từ mùa xuân đấy, do đó người đi xa nhưng tâm hồn vẫn thân thiện. Thi sĩ ở nơi này nhưng tâm hồn đã gợi lại nơi Sầm Nưa trên kia, vẫn gắn bó với đoàn quân. Sự phân thân đấy cho thấy tình đồng chí, đồng chí thắm thiết của nhà thơ.
+ Giọng điệu trữ tình góp phần làm nổi rõ tiếng nói tình cảm của thi sĩ.
+ Đoạn thơ có hai giọng, giọng của đoàn binh được tác giả nói hộ và giọng của tác giả nên nội dung đa nghĩa, tạo ra vẻ đẹp ngôn từ.
III. Kết bài
– Đoạn thơ sử dụng văn pháp lãng mạn để nhấn mạnh vẻ đẹp ý thức hi sinh vì lí tưởng mang màu sắc lãng mạn của đoàn quân Tây Tiến. Vẻ đẹp chân dung của một tập thể người hùng tiêu biểu cho một thời kì lịch sử bi tráng được khắc họa bởi văn pháp tài hoa sẽ còn sống mãi trong lòng người đọc.
– Đoạn thơ cũng bộc lộ tình đồng chí, đồng chí thắm thiết của Quang Dũng.

Xem thêm bài viết hay:  Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam: Đổi mới giáo dục- nhân tố quyết định là con người.

Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến – Bài mẫu 1
    Mọi thứ có thể bị quên lãng nhưng những người con đã hi sinh vì non sông, vì dân tộc thì mãi mãi được khắc ghi, sống mãi với thời kì. Những người lính lớn lao của dân tộc được khắc họa trong những áng văn thơ cũng sẽ là những bức tượng đài uy nghiêm trường tồn mãi mãi với thời kì. Những người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến cũng là những người tương tự. Khổ cuối bài thơ một lần nữa khắc họa lên những đặc điểm đáng quý của những người lính đó.
    Quang Dũng viết Tây Tiến lúc ông hồi ức lại những kỉ niệm về đồng chí, những người đã từng sống, từng đấu tranh nhưng cũng có người đã hy sinh, những người đã trở về với đất mẹ mến thương, nhưng dẫu sao đó cũng là những người mãi mãi nằm lại nơi biên giới hay miền viễn xứ. Quang Dũng đã cho người đọc tưởng tượng ra những trắc trở khó khăn nhưng những người lính đã trải qua, tình cảm quân dân gắn bó tha thiết.
    Quang Dũng đã tạc dựng lên bức tượng đài người lính Tây Tiến trong tác phẩm của mình. Với hệ thống tiếng nói giàu hình ảnh, hàng loạt những thủ pháp như tương phản, nhân hoá, tăng cấp ý nghĩa để tạo ấn tượng mạnh để khắc tạc một cách thâm thúy vào tâm trí người đọc hình ảnh những người con người hùng của non sông, của dân tộc. Bức tượng đài đó sừng sững theo thời kì, hiên ngang giữa núi rừng, giữa bom đạn của quân địch.
    Qua từng lời thơ, tác giả đã tô đậm cuộc sống khó khăn của những người lính Tây Tiến. Giữa rừng thiêng nước độc, bom đạn của quân địch bắn phá, đoàn quân cũng có lúc đã thấy mỏi mệt:
“Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi ”
    Nhưng với ý thức sáng sủa, ko sợ khó khăn, quyết đấu tranh cho tổ quốc, những người lính đấy lại cảm thấy yêu đời, lại hòa mình vào trong quang cảnh hết sức lãng mạn trong đêm liên hoan, đêm lửa trại thắm tình cá nước thì ở đây là hình ảnh đoàn binh ko mọc tóc da xanh như lá rừng. Khắc họa lên người lính người hùng nhưng Quang Dũng ko tránh né mô tả những trắc trở nhưng người lính Tây Tiến vượt qua. Những cơn sốt rét rừng làm tóc họ ko thể mọc được (chứ ko phải họ cố tình cạo trọc để đánh giáp lá cà cho dễ như nhiều người từng nói). Cũng vì sốt rét rừng nhưng da họ xanh như lá cây (chứ ko phải họ xanh màu lá ngụy trang), vẻ ngoài dường như rất tiều tuỵ. Khó khăn khó khăn là thế những họ vẫn vui, vẫn hi vọng niềm tin thắng lợi của dân tộc.
     Bên trong những thân hình mỏi mệt, bệnh tật đấy họ còn chứa đựng cả một sức mạnh áp đảo quân thù, họ hùng dũng như hổ báo, hùm beo. Bằng lời thơ hết sức chân thực của mình, Quang Dũng đã mô tả người lính với những nét khắc khổ tiều tuỵ nhưng vẫn gợi ra âm hưởng rất hào hùng bên trong những con người đấy. Quang Dũng đã sử dụng thủ pháp tương phản ở câu thơ “Quân xanh màu lá dữ oai hùm” ko chỉ làm nổi trội lên sức mạnh ý thức của người lính nhưng còn thấm sâu màu sắc văn hoá của dân tộc. Mỗi câu thơ của tác giả đã khiến người đọc nhận thấy những người lính Tây Tiến như chúa sơn lâm. Ko phải thi sĩ muốn “động vật hoá” người lính Tây Tiến nhưng muốn nói tới sức mạnh bách chiến bách thắng bằng một hình ảnh thân thuộc trong thơ văn xưa, khiến chúng ta nhớ tới câu thơ của Phạm Ngũ Lão.
“Hoành sóc sơn hà cáp kỷ thu
Tam quan kỳ hổ khí thôn ngưu”
     Và ngay cả Hồ Chí Minh trong “Đăng sơn” cũng viết:
“Nghĩa quân tráng khí thôn ngưu đẩu
Thể diện sài long xâm lược quân”
     Tác giả đã vận dụng những ý thơ của những người đi trước để xây dựng hình ảnh những người lính lớn lao tiếp nối truyền thống quý báu của dân tộc. Đọc câu thơ: “Quân xanh màu lá dữ oai hùm” ta như nghe thấy âm hưởng oai hùng của cả một dân tộc vang khắp núi rừng.
    Tuy họ phải trải qua những trắc trở khó khăn, cái chết có thể tới bất kỳ lúc nào nhưng những người lính vẫn luôn yêu đời, vẫn lãng mạn.
“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
     Họ vẫn mơ về Hà Nội, với những người con gái đẹp, nơi có cuộc sống yên bình, độc lập. Người lính Tây Tiến dẫu “mắt trừng gửi mộng qua biên giới” nhưng niềm thương nỗi nhớ vẫn hướng về một “dáng kiều thơm”. Chính nhờ vẻ đẹp đấy của tâm hồn nhưng người lính có sức mạnh vượt qua mọi khó khăn, người lính trở thành một biểu tượng cho vẻ đẹp của con người Việt Nam. Quang Dũng đã có cái nhìn hết sức chân thực lúc phát xuất hiện bên trong những con người đấu tranh kiên cường với ý chí sắt thép cũng chính là con người có một đời sống tâm hồn phong phú. Người lính Tây Tiến ko chỉ biết cầm súng cầm gươm theo tiếng gọi của non sông nhưng còn rất hào hoa, giữa bao nhiêu khó khăn, thiếu thốn trái tim họ vẫn rung động trong một nỗi nhớ về một dáng kiều thơm, nhớ về vẻ đẹp của Hà Nội – Thăng Long xưa.
      Quang Dũng đã tạc lên những bức tượng đài người lính Tây Tiến bằng những nguồn ánh sáng tương phản lẫn nhau, vừa hiện thực vừa lãng mạn.
        Với câu thơ: “Tản mạn biên giới mồ viễn xứ” nếu tách riêng ra người đọc sẽ cảm nhận thấy cái chết, về nấm mồ của người lính Tây Tiến ở nơi “viễn xứ”, nó sẽ tạo cảm giác như một nốt nhạc buồn của khúc hát hồn tử sĩ.
        Nhưng câu thơ thứ hai đã làm cho âm hưởng bài thơ thêm hào hùng:
“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”
       Câu thơ này đã làm cho những nấm mồ tản mạn kia được nâng lên những tầng cao của đài tưởng vọng, nấm mộ của những người lính đã hiến dâng tuổi xanh của mình cho non sông. Trong thơ Quang Dũng luôn là một sự nâng đỡ nhau của nhiều hình ảnh tương tự.
        Sự hi sinh đấy còn đáng trân trọng hơn lúc Quang Dũng mô tả:
“Áo bào thay chiếu anh về đất”
       Những người lính đấy lúc sống đấu tranh đã phải chịu những trắc trở khó khăn lúc hi sinh họ cũng vẫn phải chịu thiếu thốn, cảnh tiễn đưa họ ra đi với bao thiếu thốn, khó khăn, cái thuở những người lính Tây Tiến chết vì sốt rét nhiều hơn chết vì mặt trận. Lại trong cảnh kháng chiến còn rất khó khăn nên tiễn đưa người chết ko có cả một chiếc quan tài, chỉ với chiếc áo bào thay chiếu nhưng thôi. Câu thơ tả thực của Quang Dũng đã đẩy thành cảm hứng tráng lệ, coi chiếu là áo bào để cuộc tiễn đưa trở thành nghiêm trang, cổ truyền. Cũng có người hiểu tới chiếc chiếu cũng ko có, chỉ có chính tấm áo của người lính. Có nhiều cách hiểu về hình ảnh này, nhưng tuy thế nào thì người đọc cũng trông thấy cái bi tráng trong câu thơ, tạo nên một hình tượng đẹp về người lính Tây Tiến.
“Sông Mã gầm lên khúc độc hành”
     Các anh về với đất, có đồng chí tống biệt, có núi sông đồng hành, vững chắc sự hi sinh cao cả của các anh sẽ được đời đời kiếp kiếp ghi nhớ, sẽ là tấm gương cho thế hệ sau. Đó là những lời nhắn nhủ nhưng Quang Dũng muốn gửi gắm tới đồng chí của mình.
      Qua mỗi lời thơ Quang Dũng đã dựng lên bức chân dung, một bức tượng đài người lính cách mệnh vừa chân thực vừa lãng mạn. Đó là tình yêu của Quang Dũng đối với những người đồng chí, đối với non sông của mình, là sự ca tụng vẻ đẹp của những con người đã đấu tranh hi sinh cho chúng ta có cuộc sống hôm nay.
Tương tự Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL đã trình diễn xong bài văn mẫu Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến. Kỳ vọng sẽ giúp ích các em trong quá trình làm bài và ôn luyện cùng tác phẩm. Chúc các em học tốt môn Văn!
Đăng bởi: Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Bạn thấy bài viết Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến(hay nhất) có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến(hay nhất) bên dưới để Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIALNghĩacó thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL
Nhớ để nguồn: Cảm nhận khổ cuối của Bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Viết một bình luận