Bài văn phân tích ‘Chuyện người con gái Nam Xương’ của Nguyễn Dữ

‘Một câu chuyện về cái chết bi thảm của một phụ nữ trẻ ở Nam Xương. Vũ Thị Thiết, người phụ nữ xinh đẹp có chồng là Trương Sinh. Trương đa nghi và ghen tuông. Vũ Nương khéo giữ nên không có chuyện gì xấu xảy ra’. Đây là một bài viết hay, tuy là hư cấu nhưng lại có giá trị nhân văn cực cao, các bạn có thể tham khảo bài viết phân tích này.

Phân công

Nguyễn Du là một nhà Nho sống ở thế kỷ XVI. Tên của anh ấy gắn liền với bộ sưu tập những ưu và nhược điểm.Truyền Thuyết Mãn Lực” được viết bằng chữ Hán, ghi lại những truyền thuyết, giai thoại kỳ lạ được lưu truyền trong dân gian. “Chuyện người con gái Nam Xương” là tác phẩm chuyển thể dựa trên một câu chuyện xảy ra và được lưu truyền trong dân gian từ thế kỷ trước. Tác giả muốn mượn chuyện xưa để nói chuyện hôm nay. Ông tố cáo xã hội phong kiến ​​suy tàn với bao bất công, chiến tranh liên miên gây bao đau thương, tang tóc, hàn gắn. Đồng thời, văn tế ca ngợi người phụ nữ dũng cảm, hiếu thảo, kiên trung. Câu chuyện”Chuyện người con gái Nam Xương“Có giá trị thực tiễn và nhân đạo cao cả, đi đôi với giá trị nghệ thuật đặc sắc. Chính những điều đó đã tạo nên giá trị trường tồn của tác phẩm.

Truyện kể về cái chết bi thảm của một thiếu nữ ở Nam Xương. Vũ Thị Thiết, người phụ nữ xinh đẹp có chồng là Trương Sinh. Trương đa nghi và ghen tuông. Vũ Nương khéo giữ, không để xảy ra chuyện gì.

Chiến tranh bùng nổ, triều đình buộc Trương Sinh phải tòng quân. Vũ Nương đảm đang việc nhà, thờ mẹ chồng, nuôi con dại. Thương Trường Sinh phải sống nơi hiểm nguy mũi tên, mẹ ốm nặng rồi qua đời. Vũ Nương chôn cất mẹ chồng rất cẩn thận. Nàng một lòng chờ chồng. Đêm đêm, bà chỉ vào bóng mình trên tường, đùa với con: “Cha đã về!”

Năm sau, chiến tranh kết thúc. Anh Trường trở về nhà. Một khi tôi nghe bạn nói: “Ok đẹp! Vậy ông cũng là bố tôi à? Ông ấy nói chuyện được rồi, không như bố tôi trước đây, ông ấy chỉ im lặng … “Trương Sinh nổi cơn ghen, giận mắng, nhục nhã đuổi vợ đi. Vũ Nương khóc lóc thanh minh, Trương Sinh vẫn không tha. Tuyệt vọng, Vũ Nương tìm đến cái chết để thanh minh.

Một thời gian sau, chính lời nói ngây thơ của đứa trẻ khi chỉ vào cái bóng của bố trên tường đã khiến người mẹ thanh minh. Trương Sinh hiểu ra, hối hận thì đã quá muộn. Vũ Nương nhảy sông tự tử, được Linh Phi cứu và đưa về Thủy Cung chung sống với Linh Phi. Cô thương và nhớ chồng, nhưng cô không thể trở lại thế giới được nữa.

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn hay miêu tả cảnh chiều tối thứ 7

Có thể nói, hiện thực được nhà văn phản ánh trong truyện là hiện thực thu nhỏ của xã hội phong kiến ​​đương thời. Giai cấp thống trị rối ren, mâu thuẫn giai cấp, dân tộc gay gắt, chiến tranh xảy ra liên miên dẫn đến đói khổ, khổ cực cho đại bộ phận nhân dân. Cũng như bao chàng trai trẻ trên khắp đất nước, Trương Sinh phải tạm biệt mái ấm gia đình, mẹ già, vợ trẻ, con thơ để lên đường chinh chiến. Cảnh chia tay thật buồn. Người mẹ già khuyên anh giữ gìn trận địa, người vợ trẻ chỉ mong chồng giữ được hai chữ bình yên cho đến ngày trở về đoàn tụ.

Trương Sinh ra đi để lại bao nỗi khổ cực cho người vợ trẻ. Vũ Nương đã thay chồng làm lụng vất vả để nuôi mẹ con chị. Thương nhớ, lo lắng cho con nơi chiến trường, chẳng bao lâu người mẹ lâm trọng bệnh. Vũ Nương đã tận tình chăm sóc, bốc thuốc cho mẹ chồng nhưng bà không qua khỏi. Khi nàng qua đời, chỉ còn lại hai mẹ con Vũ Nương trong căn nhà dột nát, hoang tàn. Đọc những dòng tả cảnh đêm khuya, người vợ trẻ chỉ biết sẻ chia vui buồn với đứa con thơ dại, ta không khỏi xót xa cho mẹ con chị.

Bạo loạn lan rộng khắp nơi. Mọi người chạy trốn chiến tranh, phân tán và chết vô số. Tiếng khóc và tiếng khóc thấu tận trời xanh. Nguyễn Du miêu tả những cảnh này với cảm xúc chân thực. Dấu ấn chứa đựng sau mỗi dòng chữ là cả tấm lòng của người viết: bất mãn với thời điên đảo, cảm thương cho những người nghèo khổ.

Nổi lên trên màn hiện thực đen tối đó là hình ảnh Vũ Nương, người phụ nữ phải chịu nhiều đau khổ, bất công nhưng vẫn giữ được phẩm hạnh trong sáng, cao thượng. Vũ Nương là một hình tượng đẹp có sức hấp dẫn lớn đối với người đọc. Có vẻ như gia đình vàng cũng dành rất nhiều tình cảm cho người phụ nữ đáng thương và đáng quý này.

Người vợ và người mẹ trẻ đó rất dũng cảm. Chồng ra trận, một tay gánh vác mọi công việc lớn nhỏ trong gia đình. Cô nuôi dạy mẹ chồng như mẹ ruột, hết lòng chăm sóc, yêu thương. Khi bà già ốm đau, cô lo thuốc thang cho bà. Khi bà cụ mất, em lo chôn cất mồ mả đẹp. Còn gì đau khổ hơn cảnh người vợ trẻ xa chồng, sống trong nỗi khắc khoải mong chờ, yêu thương? Khổ vật chất, khổ tinh thần. Lúc nào cũng phải sống sao cho dư luận không chê cười. Sống thật với chính mình là một điều rất khó. Nhưng Vũ Nương đã vượt qua mọi khó khăn thử thách cho đến ngày Trương Sinh trở về. Niềm vui đoàn tụ tưởng chừng như bù đắp được tất cả những mất mát của cô thì thật không may, cô không những bất hạnh mà còn rơi vào mối tình đơn phương, dẫn đến cái chết thương tâm.

Xem thêm bài viết hay:  Tình cảm bình dân người Việt thể hiện qua ca dao

Trương Sinh bị nghi ngờ bao trùm. Anh ta đã dựa vào một câu nói ngây thơ của đứa con nhỏ để lên án và làm nhục người vợ hiền của mình. Sự sùng bái phong kiến ​​xưa đã ăn sâu vào tâm trí ông khiến ông trở nên nhẫn tâm. Anh nhất quyết lên án vợ mà không nghe cô thanh minh một lời nào. Uất ức và tủi nhục, Vũ Nương đã chọn cái chết để khẳng định sự trong trắng, trinh khiết của mình. Trước khi chết, bà có lời thề: “Nếu đàng hoàng, giữ trinh, giữ trinh, giữ lòng, xuống nước xin ngọc Mỵ Châu, xuống đất làm cỏ cho Ngư Mỵ. Em luôn có tâm hồn tiên cá, lừa chồng dối con, xin làm mồi tôm cá, trên xin làm cơm diều quạ, em xin chấp nhận sự khạc nhổ của mọi người.”

Trời đất, ông trời làm chứng cho tấm lòng lương thiện của Vũ Nương nên sau khi gieo mình xuống sông tự tử, nàng đã được các tiên nữ trong thủy cung đưa về sống cùng Linh Phi trong cung điện. Tất cả những bất công và phiền não của thế giới đã được trút bỏ, và phẩm giá của cô ấy tươi sáng hơn. Dù được sống trong sung sướng nhưng lòng bà vẫn không nguôi nỗi nhớ chồng con.

Cái chết oan uổng của Vũ Nương là lời lên án chế độ phong kiến ​​đầy áp bức, bất công, trọng nam khinh nữ. Đó cũng là một cái giá quá đắt cho những kẻ ghen tị 26

kiểu như thằng Trường ấy. Đọc đến đây, ta càng thêm trân trọng, yêu thương người phụ nữ ngây thơ và căm ghét cái xã hội đã biến cuộc đời chị thành một chuỗi bi kịch.

Tự sự của Nguyễn Du được chứng minh trong suốt chiều dài tác phẩm. Người đọc chăm chú theo dõi các sự việc, sự việc được xâu chuỗi, liên kết với nhau tạo nên những tình huống bất ngờ đầy mâu thuẫn. Có ai ngờ rằng chỉ một câu nói ngây thơ của trẻ con: ‘TBố Đan luôn đến với Đan” gây bao sóng gió cho người mẹ tội nghiệp? Sau đó, chính đứa trẻ đó đã tha bổng cho mẹ mình (sau khi mẹ anh ta chết). Khí phách Trương Sinh in trên tường, dưới đèn với câu đối: “Cha Dan lại đến rồi!” Trương Sinh chợt hiểu ra, có hối hận cũng đã muộn.

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn hay nói về cảm nghĩ trong bài thơ cổng trường mở ra của Lý Lan

Nhiều biến cố dồn nén trong một chuyện tình oan trái của Vũ Nương. Nỗi oan của cô cuối cùng cũng được hóa giải, nhưng điều đó không thể giúp cô trở về nhân gian đoàn tụ với chồng con. Đó là đỉnh điểm của bi kịch cuộc đời cô.

Giá trị tố cáo và giá trị nhân đạo của tác phẩm được thể hiện bằng một hình thức nghệ thuật độc đáo, ngôn ngữ uyển chuyển uyển chuyển đã khắc họa tâm trạng phức tạp của nhân vật chính: Vũ Nương. Ở phần sau của truyện, tác giả đã khéo léo kết hợp giữa thực và ảo tạo nên một không khí vô cùng hấp dẫn. Nhà văn như ngầm khẳng định rằng, những con người trong sạch, lương thiện như Vũ Nương sẽ mãi mãi sống trong cõi bất tử và giai thoại về nàng là một giai thoại đau thương nhưng đẹp đẽ!

“Chuyện người con gái Nam Xương” là một tác phẩm hay, có ý nghĩa nhân văn sâu sắc; Đồng thời, chứa đựng một lời khuyên chân thành của người xưa: hãy bình tĩnh và sáng suốt trong quan hệ vợ chồng, gia đình. Tình cảm phải được xây dựng trên nền tảng của sự tin tưởng, tôn trọng và yêu thương nhau chân thành. Đừng để những thói xấu như đa nghi, ghen tuông làm tan vỡ hạnh phúc gia đình, gây ra bi kịch không thể cứu vãn.

Càng đọc truyện, càng ngẫm nghĩ, chúng ta càng yêu mến Vũ Nương, một người phụ nữ đảm đang, trung hậu; càng căm giận cái xã hội đã gián tiếp gây ra tai họa cho mình. Cảm ơn anh đã cho chúng tôi hiểu thêm phần nào về tình cảnh và con người của một thời đã qua.

Bạn thấy bài viết Bài văn phân tích ‘Chuyện người con gái Nam Xương’ của Nguyễn Dữ có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Bài văn phân tích ‘Chuyện người con gái Nam Xương’ của Nguyễn Dữ bên dưới để Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Nhớ để nguồn: Bài văn phân tích ‘Chuyện người con gái Nam Xương’ của Nguyễn Dữ của website imperialhotelschool.edu.vn

Chuyên mục: Văn mẫu hay

Viết một bình luận