Bài văn hay kể lại một kỷ niếm đáng nhớ

Tuần trước trường em đã phát động phong trào thi đua học tập và làm theo Năm điều Bác Hồ dạy. Bạn đã làm một việc tốt: nhặt được của rơi, trả lại cho người đánh mất…

Phân công

…Chiều thứ năm, trên đường đi học về, qua một đoạn đường vắng, em thấy một chiếc túi nhỏ màu đen nằm giữa đường. Tôi nhặt nó lên và đi chầm chậm, để ý xem đó là ai.

Sau một thời gian dài, vẫn không tìm thấy người tìm kiếm. Tôi đoán là người đánh rơi nó đã biến mất hoặc không biết mình đánh rơi nó. Và nếu tôi biết, tôi sẽ rất vất vả để tìm lại những con đường đã qua ngay bây giờ. Người đó là ai? Một sĩ quan hay một công nhân, một người lính? Cái gì ở trong túi? Sao không có tài liệu, giấy tờ, tiền bạc? Rất nhiều câu hỏi cứ hiện lên trong đầu tôi. Tôi lại liếc nhìn xung quanh. Những người đi xe máy hay xe đạp trên phố, không ai để ý đến cô, với chiếc cặp trên vai và chiếc túi lạ trên tay.

Tôi suy nghĩ và phân vân có nên trả hay không trả. Nếu tôi không trả tiền, ai biết? Nếu tôi có tiền, tôi sẽ mua bộ truyện tranh này, mua bộ quần áo mới này và mua những món đồ chơi mà tôi mong muốn từ lâu. Tưởng tượng lúc đó thích lắm, bước chân như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn. Chợt giọng thầy Hiệu trưởng trong lễ phát động như còn vang vọng đâu đây: “Các em hãy ghi nhớ Năm điều Bác Hồ dạy, cố gắng học tập tốt, tu dưỡng tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi…”.

Xem thêm bài viết hay:  Bài văn miêu tả cây củ thụ làng em rất hay và ý nghĩa

Không ! Đừng tham lam của người khác! Chỉ cần phải trả lại nó!

Chủ nhân của chiếc túi này sẽ rất vui mừng nếu nó được tìm thấy một lần nữa. Nhưng biết ai là người đánh rơi và trả lại? Tốt nhất là giao cho cảnh sát.

Buổi trưa, trụ sở công an phường vắng tanh, chỉ có một chú trực. Thấy cô ngập ngừng ở cửa, anh vội hỏi:

– Có chuyện gì vậy nhóc?

– Vâng, thưa ông … Tôi đã tìm thấy cái túi này. Tôi mang qua, xin trả lại cho người mất!

Nhận lấy chiếc túi từ tay tôi, anh ấy mỉm cười và vỗ nhẹ vào đầu tôi và nói:

– Anh giỏi lắm, đừng tham lam! Tôi và chú tôi thấy có gỉ trong việc này nên ghi vào biên bản.

Sau đó anh ta lấy ra một xấp giấy tờ sở hữu nhà, sở hữu xe và hơn hai triệu đồng tiền mặt. Hãy ghi lại từng điều trong biên bản và sau đó yêu cầu tôi ghi tên và địa chỉ của bạn vào bên dưới. Với tên và địa chỉ của người bị mất, cảnh sát sẽ thuận tiện trong việc trả lại túi.

Buổi sáng hai tuần sau, tôi được cô Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách tuyên dương trong buổi chào cờ. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến tôi vô cùng xúc động. Buổi tối, gia đình tôi tiếp một vị khách lạ. Đó là chủ nhân của chiếc túi. Bác cảm ơn mãi và cho tôi một trăm nghìn để mua sách hay chơi điện tử nhưng tôi kiên quyết từ chối.

Xem thêm bài viết hay:  Kể lại câu chuyện về cây lúa trong cơn bão

Bố mẹ rất vui vì con biết làm những điều tốt đẹp. Những lời khen ngợi chân thành của mọi người dành cho tôi là phần thưởng quý giá nhất. Khi nghĩ lại, đến giờ tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc.

Bạn thấy bài viết Bài văn hay kể lại một kỷ niếm đáng nhớ có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Bài văn hay kể lại một kỷ niếm đáng nhớ bên dưới để Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: imperialhotelschool.edu.vn của Trường Cao đẳng Nghề Khách sạn Du lịch Quốc tế IMPERIAL

Nhớ để nguồn: Bài văn hay kể lại một kỷ niếm đáng nhớ của website imperialhotelschool.edu.vn

Chuyên mục: Văn mẫu hay

Viết một bình luận